Chiều ngày thứ hai sau khi về Tân Cảng, Từ Thăng đã làm một việc cực kỳ chu đáo.
Sau khi đến công ty cảng, anh nói với tài xế "Chở Thang Chấp đến bệnh viện", sau đó một mình xuống xe, rồi đi vào cùng thư ký đang đợi ở trước cửa tòa nhà.
Thang Chấp mới đầu không kịp phản ứng, ngồi trên xe mấy phút, đột nhiên ý thức được Từ Thăng hình như từ sớm đã muốn cho cậu chiều nay vào thăm mẹ, trong lòng chầm chậm sinh ra cảm giác cảm động và áy náy. Bởi vì Từ Thăng quả thật rất bận, có rất nhiều chuyện lặt vặt cần Thang Chấp giúp đỡ. echkidieu2029. wordpress. com
Anh tìm người sắp xếp bác sĩ giỏi cho Tịch Mạn Hương, vừa mới về Tân Cảng liền dẫn Thang Chấp đi gặp mẹ, bây giờ Tịch Mạn Hương đã qua cơn nguy kịch, như vậy đã là tận tình tận nghĩa rồi.
Thang Chấp phải đi cùng anh không rời nửa bước, mới là việc nên làm.
Sự quan tâm của Từ Thăng dành cho Thang Chấp chỉ là kèm theo mà thôi.
Theo kinh nghiệm thường ngày, những người đối xử tốt với Thang Chấp phần lớn đều có mục đích, nhưng Thang Chấp hiểu, bản thân cậu chẳng có gì để trở thành mục đích của Từ Thăng cả.
Cậu cảm thấy có thể là Từ Thăng thấy cậu đáng thương.
Thang Chấp không hề có năng lực tiếp nhận hay hồi đáp thiện ý, trên đường đến bệnh viện cậu trăn trở rất lâu, gửi tin nhắn cho Từ Thăng, nói "Cám ơn", thêm một vài biểu cảm dễ thương, hy vọng Từ Thăng sẽ cảm nhận được sự cảm kích của cậu.
Cậu vốn cho rằng Từ Thăng sẽ không trả lời, nhưng lát sau, Từ Thăng vậy mà nhắn lại: "Không cần cám ơn."
Sau đó còn nói: "Sau này đừng gửi những tin nhắn không có ý nghĩa như vậy nữa."
Thang Chấp xem xong rất muốn cười, trả lời: "Được rồi được rồi."
Quả nhiên Từ Thăng không trả lời nữa.
Lần này Thang Chấp đến thăm mẹ, ngồi chừng hai mươi phút, mẹ cậu có tỉnh lại được một lúc. Advertisement / Quảng cáo
Khi bà tỉnh, Thang Chấp đang cố gắng làm nóng bàn tay lạnh lẽo vì truyền nước biển của bà.
Bà nhúc nhích ngón tay trước, Thang Chấp giật mình, ngẩng đầu nhìn, thấy mắt bà cũng động đậy, sau đó từ từ mở ra. đờ mờ SSTruyen. com
Nhìn nhau mấy giấy, bà nhận ra Thang Chấp, bên dưới mặt nạ dưỡng khí, môi bà liên tục mấp máy, Thang Chấp đứng dậy, cúi người nghe, bà khẽ giọng gọi cậu "Con yêu".
Thang Chấp lập tức bật khóc, cậu nhẹ nhàng áp má vào mặt Tịch Mạn Hương, gọi "Mẹ ơi".
Nước mắt cậu rơi trên gối và tóc bà, bà vươn tay lau đi, bộ quần áo bệnh nhân thô ráp vì bệnh viện giặt quá nhiều còn lưu lại vệt nước nhàn nhạt, rồi lại nhanh chóng đọng những giọt mới.
Từ sau khi Tịch Mạn Hương vào tù, Thang Chấp dường như chưa từng khóc, cậu hoàn toàn quên mất khi còn nhỏ thật ra mình cũng rất thích mè nheo trước mặt mẹ.
Bởi vì đứa trẻ nào được yêu thương cũng đều thích khóc, Thang Chấp lại phải chia ly người thương yêu cậu.
Cậu ôm bà một lúc, Tịch Mạn Hương lại thiếp đi.
Giờ thăm nuôi kết thúc, Thang Chấp buông bà ra, từ từ xoay người ra ngoài.
Người trên hành lang ở bệnh viện công lập luôn nối đuôi nhau không dứt, nhất là ở khoa ngoại, thang máy đi xuống lầu cũng phải đợi hai lượt.
Thang Chấp đứng trong biển người không ai quen biết, cứng ngắc bước vào thang máy.
Đã có người ấn lầu một, cậu đứng ở đằng sau, đợi thang máy từ từ hạ xuống.
Tài xế vẫn đợi cậu ở chỗ cũ, cậu lên xe, về lại cảng.
Thang Chấp lên lầu, Từ Thăng vẫn còn đang họp, cậu đứng bên ngoài đợi một lúc, tựa lưng lên ghế nhìn những container ngoài cửa sổ, hơi muốn hút thuốc, nhưng mà vẫn nhịn được. đờ mờ bọn reup wattpad
Không lâu sau, cửa phòng họp mở ra, Từ Thăng ra ngoài trước, liếc Thang Chấp một cái, tiếp tục đi.
Thang Chấp theo thói quen đi theo, đi đến cửa phòng làm việc của Từ Thăng, anh lại cúi đầu nhìn cậu, giống như nhìn ra được gì đó, khẽ nhíu mày, sau đó mở cửa đi vào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!