Chương 33: (Vô Đề)

Có lẽ là Thang Chấp thật sự quá mệt, ngủ rất sâu, nên mới không tỉnh giấc, cũng không tiếp tục nói mớ nữa.

Từ Thăng đứng bên cạnh Thang Chấp một lúc rồi mới rời khỏi phòng, đóng cửa cho cậu.

Từ phòng Thang Chấp về phòng Từ Thăng, cần phải đi qua một đoạn hành lang khá dài.

Từ Thăng đi lướt qua những tấm ảnh gia đình do chính tay mẹ anh chọn ra treo trên tường.

Khi gần về đến phòng, anh nhớ lại chuyện hồi chiều ở viện an dưỡng.

Anh đi vào biệt thự của mẹ, nhìn thấy bà đang ngồi trên xe lăn, bên cạnh là một vị luật sư anh từng gặp được vài lần.

Mẹ anh rất để ý đến thể diện, bà mặc một cái váy lụa, trên chân khoác một tấm chăn mỏng, giọng nói toát ra vẻ suy nhược khó có thể che giấu.

Bà mơ hồ nói phải lo chuẩn bị sớm, trước mặt Từ Thăng, bà lập di chúc, để lại cổ phần trong tập đoàn cho Từ Thăng, của cải và hiện kim để lại cho Từ Khả Du.

Mẹ anh làm việc rất quyết đoán. Từ Thăng lặng thinh nghe bà nói hết, nhìn bà ký lên di chúc hai chữ "Từ Nhân", anh không nói gì, chỉ hơi thất thần. Bởi vì anh nhớ đến khi bà và ba anh ký giấy ly hôn, sắc mặt hình như cũng không khác lúc này là mấy.

Đương nhiên bà bây giờ đã già nua hơn khi đó nhiều rồi.

Sau khi phẫu thuật lần đầu tiên, bà bắt đầu gầy đi trông thấy, nếp nhăn chằng chịt trên cổ và hai gò má, nhưng tính tình vẫn như xưa.

Ông ngoại anh thường nói Từ Thăng giống ông nhất, Từ Thăng cho là không phải vậy. Người giống Từ Hạc Phủ nhất chính là Từ Nhân. Một khi bà đã hạ quyết tâm, thì trên thế giới này không có ai có thể lay chuyển được. echkidieu2029. wordpress. com

Advertisement / Quảng cáo

Luật sư hoàn thành xong trình tự, rời khỏi phòng.

Bà yên lặng một lúc, bỗng nhiên hỏi Từ Thăng: "Nghe nói con đang qua lại với cháu gái nhà họ Triệu."

Từ Thăng thừa nhận: "Vâng."

Ánh mặt trời chiếu bên chân bà, bà điều chỉnh xe lăn lùi về sau một chút.

Từ Thăng phát giác bà vẫn chỉ thích ngồi ở nơi gần ánh nắng mặt trời, chứ không thích phơi nắng. tỉ phú SSTruyen. com nhờ reup mà giàu

"Mẹ đã nhìn thấy ảnh của con bé ấy rồi." Mẹ anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nói với Từ Thăng: "Rất xinh đẹp, rất xứng với con."

Câu này khiến Từ Thăng thấy rất quen tai, nhanh chóng anh nhớ ra, Thang Chấp cũng từng nói như vậy.

Nhưng mẹ anh là cổ vũ và tán thành, Từ Thăng nghĩ, còn Thang Chấp có thể là giận dỗi vì Từ Thăng để cậu dầm mưa, nên mới cố ý nói thế.

Thang Chấp không muốn Từ Thăng và Triệu Thiều qua lại.

"Con có thích con bé ấy không?" Bà đột ngột hỏi Từ Thăng.

Từ Thăng sững sờ, phát hiện sau khi mẹ anh bị bệnh, tính tình có hơi thay đổi, lúc trước bà chưa từng hỏi những câu hỏi vô nghĩa như thế này.

Mà Từ Thăng không biết mình bị làm sao, nhìn vào ánh mắt bà, đối mắt với bà một lúc, nói một câu càng vô nghĩa hơn, "Không thích".

Bà nhìn anh rồi cười, giống như đang nhìn một đứa trẻ bất hảo, nói với anh: "Mẹ chỉ hỏi vậy thôi."

"Hôn nhân của con và Khả Du khác nhau, con phải chọn thứ có giá trị." Mẹ nói với anh, "Con cái cũng vậy, con phải nhanh chóng có hậu thế."

Từ Thăng chợt bật cười, nhìn bà nói: "Vậy sao? Mẹ."

Bà giật mình, chắc là ý thức được mình không thể nói gì.

Từ Thăng thấy Từ Nhân và Từ Hạc Phủ quả thật rất giống nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!