Chương 32: (Vô Đề)

Lúc Thang Chấp đi theo sau luật sư Chung vào bệnh viện Trình Sơn, cậu thầm nghĩ, chắc trên đời không có ai thích mùi của bệnh viện.

Mùi của nước khử trùng, các loại thuốc, dịch tiêm chích, đồ nhựa, cộng với mùi của tất cả các hoạt động của con người trộn lẫn vào nhau, sau đó gieo rắc vào trong không khí.

Từ Thăng đưa Thang Chấp đến cổng bệnh viện, anh không xuống xe.

Thang Chấp rất cảm kích anh.

Cảm kích sự giúp đỡ, cái ôm và cả sự im lặng khiến người khác thoải mái của Từ Thăng.

Vào đến khoa ngoại, Thang Chấp đang nghĩ, sau này không cần biết Từ Thăng bắt bẻ mình cái gì, hay là ghét mình như thế nào, cậu chắc cũng sẽ không còn buồn rầu nữa.

Không biết có phải do là trọng phạm hay không, bệnh viện cho Tịch Mạn Hương nằm phòng bệnh riêng.

Phòng bệnh của bà nằm ở cuối hành lang, Thang Chấp và luật sư Chung lướt qua đám người thăm bệnh, đi đến trước cửa phòng bệnh có cảnh sát canh chừng. echkidieu2029. wordpress. com

Thang Chấp xuất trình chứng minh thư, cảnh sát mở cửa cho cậu, cậu đi vào, Tịch Mạn Hương mặc đồ bệnh nhân màu xanh trắng, mắt nhắm chặt, mặt trắng bệch nằm trên giường, đang được truyền dịch. đọc SSTruyen. com tăng nguy cơ bị bệnh ngu

Thang Chấp trước giờ chưa từng thấy Tịch Mạn Hương như thế này.

Mẹ cậu là một người sống rất vô tư, sức khỏe tốt, lúc nào cũng rạng rỡ sáng láng, giống như bà đang sống trong một thế giới có rất nhiều chuyện đáng để vui vẻ, dù là ở trong ngục tù, cũng có thể tìm được niềm vui. Advertisement / Quảng cáo

Nhưng bây giờ bà nằm trên giường bệnh, giống một cụ bà mắc bệnh phổi.

Thang Chấp đi đến bên giường, nhìn nữ cảnh sát ngồi đối diện giường, nữ cảnh sát nhìn cậu, sững sờ chớp mắt mấy cái.

"Cám ơn cô đã chăm sóc cho mẹ tôi." Thang Chấp cười với cô.

Cô nhìn lướt qua tấm kính ngoài phòng bệnh, sau đó nhìn Thang Chấp, dừng một lúc, khẽ nói: "Không cần cám ơn, chăm sóc là việc của hộ lý." rồi nói, "Ban sáng bà ấy có tỉnh lại một lần, vẫn có ý thức."

Thang Chấp lại nói cám ơn một lần nữa.

Tịch Mạn Hương ngủ rất sâu, Thang Chấp ngồi bên cạnh nhìn bà đau đáu, đến cả vết chân chim trên khóe mắt bà cũng đếm ra hết.

Còn có vết sạm trên gò má, những sợi tóc bạc li ti xen lẫn trong mái tóc ngắn màu đen.

Cậu cảm thấy hình như mình đã mất đi hồi ức về những ngày chưa phải nhìn mẹ qua tấm kính.

Lúc nhỏ Tịch Mạn Hương dẫn cậu đến công viên giải trí bơm bong bóng ném phi tiêu, lừa cậu ăn kem nhiều sẽ bị quái vật ăn thịt, tất cả đều giống như những câu chuyện mà não cậu tự bịa ra vì quá nhớ mẹ.

Theo như luật sư Chung nói, trước khi Tịch Mạn Hương khỏi hẳn, mỗi ngày Thang Chấp đều có nửa tiếng đồng hồ đến thăm, nhưng Thang Chấp không biết Từ Thăng có cho phép cậu đến đây hằng ngày hay không.

Bởi vì Từ Thăng là một đại thiếu gia rất bận rộn rất khó tính, bây giờ lại không có ai khác có thể thay Thang Chấp hỗ trợ cho anh.

Hết nửa tiếng, cảnh sát gõ cửa đi vào, Thang Chấp rất phối hợp mà ra ngoài. Đi đến chỗ đỗ xe, Thang Chấp mới phát hiện Từ Thăng vậy mà vẫn còn đợi cậu.

Cậu có hơi áy náy, muốn quay đầu lại cám ơn Từ Thăng, nhưng Từ Thăng cực kỳ không thích cậu ngồi ghế phụ mà cứ quay đầu lại, nên cậu chỉ hơi nghiêng đầu, nói với Từ Thăng: "Cám ơn Từ tổng."

"Không cần." Từ Thăng đang làm việc, đầu không ngẩng lên.

Sau đó, tài xế lặng thinh khởi động xe, rời khỏi bệnh viện.

Bọn họ đi qua đường hầm Trình Sơn, đường đi mất hơn bốn mươi phút, đến một viện an dưỡng do Từ Thăng đầu tư.

Đầu tháng trước, mẹ Từ Thăng sau đợt hóa trị lần thứ hai kết thúc, liền vào đây ở, Từ Thăng mỗi tuần đều đến thăm bà hai lần.

Lúc trước mỗi lần đến cùng Từ Thăng, Thang Chấp đều đợi ở ngoài xe, nhưng sau khi Giang Ngôn xuất viện, cũng vào đây ở, vì thế lần này Thang Chấp được Từ Thăng đồng ý, cũng chuẩn bị xuống xe, vào thăm Giang Ngôn.

Diện tích viện an dưỡng rất lớn, người bệnh lại ít, cây xanh trồng rất đẹp, giống như hoa viên trong tranh thuộc trường phái ấn tượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!