[Nghi phạm giết người ở hoa viên Hoàng Hậu dẫn theo con trai ra đầu thú
Quá trình lập án giống như phim Rashomon. (*)
(*) Rashomon: một bộ phim đề cập tới một vụ án giết người và cưỡng bức qua lời kể của nhiều nhân chứng khác nhau
Hai mươi giờ tối ngày 5 tháng này, cảnh sát nhận được một cuộc điện thoại báo nguy, một người phụ nữ xưng là người của tòa nhà số 5 tầng số 9 hoa viên Hoàng Hậu bị một khách thuê phòng đánh từ sau gáy, xin cứu trợ.
Khi cảnh sát và nhân viên cứu hộ đến hiện trường, người phụ nữ đó vì mất máu quá nhiều nên đã tử vong.
Được biết, nạn nhân năm nay ba mươi lăm tuổi, đã ly hôn, không có con, là chủ của tòa nhà này.
Hàng xóm của nạn nhân là một người phụ nữ trẻ thuê phòng, dẫn theo đứa trẻ chín tuổi đến Tân Cảng làm việc, tính cách táo bạo, ngành nghề không rõ.
Nạn nhân dịu dàng lương thiện, đồng cảm với người phụ nữ đơn thân mưu sinh ở Tân Cảng, không chỉ lấy tiền thuê phòng thấp, còn thỉnh thoảng giúp người phụ nữ đó đưa đón con trai X đi học.]
Từ Thăng cầm điện thoại, đọc tin nhắn do Giang Ngôn gửi đến: "Từ tiên sinh, có tiện nói chuyện điện thoại không?"
Trước đó, Từ Thăng sợ nhận điện thoại cũng không tiện nói chuyện, vì thế dặn dò Giang Ngôn, trước khi muốn gọi điện thoại cho anh thì hãy gửi tin nhắn trước.
Bây giờ Thang Chấp còn đang ở phòng khách, Từ Thăng liền trả lời: "Chuyện gì?" lại hỏi, "Mẹ cậu ấy thế nào rồi?" Một lát sau, anh gọi lại cho Giang Ngôn.
Trong lúc đợi Giang Ngôn nghe máy, Từ Thăng vẫn nhìn chằm chằm Thang Chấp.
Advertisement / Quảng cáo
Thang Chấp rất nghe lời mà đứng ở chỗ cũ, Từ Thăng không cho cậu đi đâu, cậu cũng thật sự đứng im, môi mím lại, đầu hơi nghiêng sang một bên.
Vẻ sợ hãi và căm hận trên mặt cậu lúc nãy nhìn màn hình tivi đã biến mất rồi, Thang Chấp lại trở nên xinh đẹp và lười biếng, giống như cậu đang sống rất tốt, không để ý bất kì chuyện gì cả.
Có lẽ không có nhân viên nào liên quan đến vụ án đó, khi nhìn Thang Chấp bây giờ, lại có thể nghĩ đến đứa trẻ X ở vụ án mạng hoa viên Hoàng Hậu năm đó.
Từ người cảnh sát điều tra hiện trường mười ba năm trước, cho đến người phóng viên đưa tin về vụ án, cả những người dân bình thường quan tâm đến vụ án, hay là người nhà nạn nhân đang giữ chức ở sở cảnh sát, không có ai có thể tìm được mối liên hệ giữa Thang Chấp và đứa trẻ đó.
Đứa trẻ X không có bất kì ghi chép về chân dung nào, đã trưởng thành rồi.
[Sau khi nghi phạm đầu thú, đã khai là do mình sơ suất đánh người ta bị thương.
Cô nói với cảnh sát, hôm xảy ra vụ án, có đồng nghiệp đổi ca với cô, kết thúc công việc sớm, về đến nhà của bà chủ cho thuê, phát hiện bà chủ đang ngược đãi con của cô, mới giận dữ đánh bà ta bị thương.
Thời điểm gây án và thời điểm đầu thú cách nhau chưa tới bốn mươi tám giờ, bác sĩ lại không tìm thấy bất kì dấu vết đã bị ngược đãi trên người đứa con của nghi phạm.
Cảnh sát truy hỏi nghi phạm, nghi phạm lại đột nhiên im bặt không trả lời.]
"Từ tiên sinh." Giang Ngôn nghe máy.
Từ Thăng lặng lẽ dời mắt, nói với Giang Ngôn: "Cậu nói đi."
"Vẫn còn đang phẫu thuật, tin tức từ phòng phẫu thuật truyền ra cho biết, tình trạng tốt hơn trong tưởng tượng. Cuộc phẫu thuật có lẽ sẽ không kéo dài quá lâu."
Từ Thăng nói "Được", Giang Ngôn lại nói: "Mới nãy luật sư Chung đến bệnh viện, mới biết phạm nhân kia cũng bị đâm trọng thương, vết thương nghiêm trọng hơn của Tịch Mạn Hương… Luật sư vẫn còn đang tìm hiểu tình hình, nếu như là Tịch Mạn Hương ra tay trước, chuyện này có lẽ sẽ càng phức tạp hơn."
"Tôi biết rồi." Từ Thăng cúp điện thoại.
Thấy Từ Thăng bỏ điện thoại xuống, Thang Chấp lập tức ngáp một cái.
Cơn buồn ngủ nửa thật nửa giả, cái ngáp dùng sức quá mạnh khiến mắt cậu óng ánh nước, cậu nhanh chóng ngước mặt lên nhìn Từ Thăng: "Từ tổng, tôi muốn ngủ, tôi buồn ngủ rồi." echkidieu2029. wordpress. com
Bỗng nhiên không biết tại sao, Từ Thăng không dễ gạt như lúc trước, cách cậu hai, ba mét, bình tĩnh nhìn cậu một hồi, hỏi ngược lại: "Vậy sao? Tôi thấy cậu có vẻ không buồn ngủ lắm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!