Chương 3: (Vô Đề)

Chiếc xe lái vào trong khuôn viên nhà họ Từ, dừng ở trước một căn nhà lớn bốn tầng kiểu Tây nằm bên hồ.

Thang Chấp ngóng ra ngoài qua cửa kính xe, bức tường của căn nhà có màu trắng thuần, bên ngoài gọn ghẽ vuông vức, không có ban công nhô ra ngoài, trơn nhẵn đến mức như hợp thể cùng bầu trời đầy mây và mặt hồ trong vắt, khiến người ta có cảm giác áp lực không thể diễn tả. echkidieu2029. wordpress. com

Mà niên đại xây dựng căn nhà kiểu Tây này, hình như trễ hơn những kiến trúc kiểu Trung khác trong khuôn viên, phong cách thiết kế khác hẳn nhau.

Từ nhóm kiến trúc kiểu Trung cho đến căn nhà kiểu Tây, cũng phải mất năm phút lái xe, lẻ loi nằm ở ven hồ, giống như là một ngôi mộ vậy.

Tài xế mở cửa xe cho Thang Chấp: "Thang tiên sinh, tới rồi."

Thang Chấp nhìn cửa lớn căn nhà rộng mở đón chào mình, chần chừ vài giây mới xuống xe. SSTruyen. com sstruyen là chó

Lần đầu tiên cậu bước vào một dinh thự có ngoại hình quái dị như vậy, cổ họng chợt ngứa ngáy bất an.

Cậu có thể nhìn thấy huyền quan, phòng khách, cầu thang, tất cả đều được lát đá hoa cương màu trắng, vật dụng trong nhà lại toàn là màu đen, lò sưởi vì là cuối hạ nên không có ánh lửa nào, trong nhà toát lên mùi cỏ thơm mà cậu hay ngửi thấy trên người Từ Khả Du. đọc SSTruyen. com ra đường đi chơi với bồ bị ỉa chải

Thang Chấp cảm thấy không khỏe, khắp người chỗ nào có xúc giác thì da dẻ chỗ đó đều muốn nhăn nhúm lại. đứa nào đọc SSTruyen. com cũng sắp thành chó

Ông quản gia với màu tóc muối tiêu, mặt không chút cảm xúc, nói với cậu: "Tiểu thư vẫn đang thay quần áo."

Thang Chấp ngồi ở phòng khách một lúc, uống được nửa ly soda, Từ Khả Du mới xuống lầu.

Cô giống như một con bướm nhanh nhẹn bay tới, từ phía sau dịu dàng ôm lấy cổ Thang Chấp, vui vẻ gọi: "Thang Chấp!"Advertisement / Quảng cáo

Mùi phấn son, mùi nước hoa nhàn nhạt, cùng với mùi tinh dầu trong phòng, trộn lẫn vào nhau tạo thành một đám mây nóng rẫy, bao phủ lấy Thang Chấp.

Thang Chấp cụp mắt, nhìn đôi bàn tay vờn lấy ngực mình.

Cậu phát giác bản thân vậy mà tiếp nhận sự thật phải kết hôn cùng Từ Khả Du thản nhiên hơn trong tưởng tượng, nhưng vẫn chưa thể hạ quyết tâm nắm lấy tay cô.

"Tiểu thư." Quản gia đột nhiên mở miệng gọi Từ Khả Du.

Bàn tay ôm lấy Thang Chấp siết chặt hơn, Thang Chấp ngẩng đầu, ông quản gia giống như một người giám thị kiêm giám hộ, ánh mắt luôn quan sát Thang Chấp và Từ Khả Du, bình tĩnh tuyên bố: "Thiếu gia buổi tối sẽ về nhà dùng cơm."

Từ Khả Du chậm rãi buông lỏng Thang Chấp, đứng thẳng lên. Thang Chấp quay đầu nhìn cô, phát hiện sắc mặt cô thay đổi, có vẻ e dè hơn, lễ phép đáp lại quản gia: "Tôi biết rồi."

"Thiếu gia còn nói, sau khi cô gặp được Thang tiên sinh thì hãy mời Thang tiên sinh vào phòng cho khách nghỉ ngơi." Ông nói với Từ Khả Du rất cung kính nhưng cũng rất cương quyết.

Từ Khả Du nhìn Thang Chấp, không nỡ nhưng vẫn gật gật đầu.

Từ Khả Du là một cô gái nhỏ con, yếu ớt, có đôi mắt xếch hẹp dài, hai bên má có vài đốm tàn nhang, mặc một cái đầm màu hồng.

So sánh với cô hồi lớp 10 Thang Chấp gặp, ngoại hình của Từ Khả Du dường như không thay đổi quá nhiều, chỉ là tính cách đã khác xưa rồi, không còn hướng nội nữa, mà ngày càng cố chấp hơn, tính tình cũng nắng mưa thất thường.

Lúc đó Thang Chấp vẫn còn là học sinh giỏi lấy học bổng, ngồi cùng bàn với Từ Khả Du, Từ Khả Du im lìm ít nói, hai người cả năm cũng không nói được bao nhiêu câu.

Ngồi đằng sau hai người là một tên mập rất xấu tính, thường trêu chọc tàn nhang của Từ Khả Du làm niềm vui. Thang Chấp nhìn không nổi, thay Từ Khả Du mắng lại.

Tên mập chuyên bắt nạt kẻ yếu, không dám chọc vào Thang Chấp, sau khi bị Thang Chấp đốp chát lại vài lần, thì không còn động vào Từ Khả Du nữa.

Từ Khả Du từng viết một tờ giấy cảm ơn Thang Chấp, Thang Chấp xem xong thì cất trong hộc bàn, nói với cô là không cần cảm ơn, khi tốt nghiệp cũng không đem tờ giấy kia đi.

Khi bị cô làm phiền đến mức chuẩn bị đổi công việc, Thang Chấp mất mấy giây để nhớ lại Từ Khả Du của ngày xưa.

Cậu cũng không hiểu Từ Khả Du, không rõ cô đã xem mình thành đối tượng trong mộng.

Nhưng cách nửa tháng, gặp lại Từ Khả Du lần nữa, Thang Chấp phát hiện mình hình như rất khó để căm hận cô, nhưng cũng không cách nào yêu cô được.

Thang Chấp đặt cái ly trong tay mình xuống, cùng quản gia lên lầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!