Đêm đầu tiên sau khi về Grand Rapids, Thang Chấp mơ một cơn ác mộng vừa kì lạ vừa rối bời.
Trong mơ, Thang Chấp trở thành một bóng ma chuyên phụ trách vấn đề ham muốn tình dục ở khách sạn, cậu sống trong hồ phun nước ở đại sảnh, biết được tất cả những thứ ô uế trong khách sạn.
Vào một đêm nào đó, cậu tản mạn trên hành lang.
Ngoài cửa phòng ở tầng hai mươi, ba mươi, cậu nghe thấy những tiếng rên rỉ đứt quãng; tiếng rên rỉ ở tầng tám càng dày đặc hơn, càng vang dội hơn.
Xuống lầu năm, đột nhiên xuất hiện dấu vết bạo lực, Thang Chấp luồn qua cửa, nhìn thấy hiện trường một vụ án bạo lực.
Trong phòng có hai người, một người đàn ông trần như nhộng, gầy yếu và trắng bệch bị một người đàn ông cao to khác đè ở dưới thân, cậu ta giãy giụa, kêu gào trong tiếng khóc thút thít.
Tiếng khóc ấy khiến Thang Chấp cảm thấy quen thuộc đến kì lạ, vì thế Thang Chấp đi đến bên giường, ló đầu ra, mở to mắt, muốn nhìn xem là ai, lại đột nhiên phát hiện người đàn ông cao to kia là Từ Thăng, còn người ở trên giường bị bóp cổ, nét mặt vặn vẹo đang gào thét kia, có gương mặt giống cậu y đúc.
Thang Chấp giật mình tỉnh giấc, lưng toát đầy mồ hôi lạnh.
Cậu mở to mắt ngồi dậy, đợi cơn kinh hoàng qua đi, lại ngẩn ra một lúc, hồn phách quay lại, cho rằng sở dĩ cậu nằm mơ thấy ác mộng này, nhất định là do tác dụng của quyết định sai lầm khi lên giường cùng Từ Thăng, cộng với tin tức về vụ án mà đi đâu cũng thấy. Advertisement / Quảng cáo
Cậu xuống giường, đi đến cửa sổ, nhìn dòng sông tối đen và mênh mông ở bên dưới, đột nhiên nghĩ tới Từ Thăng.
Thang Chấp chưa từng có kinh nghiệm về chuyện này, không từ chối là bởi vì cậu cũng không ghét vẻ ngoài và cơ thể của Từ Thăng. nhỏ ko học lớn lên đọc SSTruyen. com
Từ Thăng rất anh tuấn, ngoại hình cũng là kiểu mẫu mà hầu như ai cũng thích, tuy rằng kỹ xảo cũng không đáng nói, nhưng người anh rất nóng, sức lực cũng rất lớn, ngoại trừ cuối cùng ra lâu đến mức khiến Thang Chấp chịu không nổi, nhưng cũng không tính là một hồi ức quá thảm.
Chỉ là hình như Từ Thăng còn hối hận hơn cả Thang Chấp, cả ngày sau khi lên giường, biểu hiện của anh rất kỳ lạ, giống như lo sợ Thang Chấp một khi đã lên giường với mình sẽ bám mình không chịu buông tha.
Có mấy lúc Thang Chấp cảm thấy bộ dạng Từ Thăng sợ bị quấn quýt rất buồn cười, có mấy lúc lại cảm thấy bản thân mình có thể thật sự rất rẻ tiền y như Từ Thăng nói.
Lòng tự trọng của Thang Chấp lúc ẩn lúc hiện, có nhiều lúc sống rất tùy tiện, cũng không muốn giải thích gì với Từ Thăng, cũng chưa từng cân nhắc chuyện có liên quan đến tương lai sau này.
Nếu như nhất định phải nói, ước mơ của Thang Chấp chính là được ở cùng với mẹ, làm một công việc sáng đi tối về, mỗi buổi sáng ra cửa là có điểm tâm ăn, tối về nhà có đèn sáng đợi.
Không phải là ánh đèn mà quản gia đợi cửa Từ Thăng, mà là loại đèn ở trong phòng khách một căn nhà nhỏ, mẹ cậu vừa xem tivi vừa đan len đợi cậu.
Với mức độ Tịch Mạn Hương giục cậu hẹn hò, có thể sau khi Thang Chấp công khai tính hướng, hai người chắc còn phải cãi một trận.
Sau đó mỗi buổi tối về nhà, mẹ cậu đều sẽ tra khảo cậu rất lâu rằng rốt cuộc cậu đã đi ra ngoài với ai.
Sau đó Thang Chấp sẽ cãi với mẹ nửa tiếng đồng hồ, khăng khăng nói rằng mình vẫn chưa yêu đương.
Thang Chấp từng nghĩ đến một cuộc sống như vậy.
Nghĩ một lúc, Thang Chấp lại về giường nằm, ngủ một giấc đến sáng.
Chiều hôm sau, luật sư của tập đoàn đến Grand Rapids.
Bởi vì Từ Thăng quyết định trước khi về Tân Cảng sẽ hoàn thành một đợt đàm phán, đưa ra thỏa thuận đầu tiên, vì thế cả một tuần sau khi về lại Grand Rapids, nhịp sống trở nên tất bật. sstruyen reup là chó
Sức khỏe của Từ Thăng tốt đến mức khiến Thang Chấp kinh ngạc, từ khi mở mắt vào buổi sáng đến tối về phòng, dường như chưa hề nghỉ ngơi. Thang Chấp cũng là lần đầu tiên biết, hóa ra một người ngậm thìa vàng sinh ra như Từ Thăng, khi làm việc cũng rất liều mạng.
Ngày cuối trước khi về Tân Cảng, đợt đàm phán rốt cuộc cũng kết thúc.
Buổi tối Từ Thăng đãi luật sư và các chuyên viên đàm phán làm việc hai tuần nay ăn một bữa, Thang Chấp xong việc ra sớm, ở ngoài cửa khách sạn cùng tài xế đợi bọn họ.
Tài xế xuống xe mở cửa, Thang Chấp cũng đứng bên cạnh cửa yên lặng chờ đợi, dáng vẻ rất nghe lời.
Hình như Thang Chấp gầy hơn lúc trước khi tới Grand Rapids, bộ đồ tây trên người cậu trông có vẻ rộng hơn, mắt cũng to hơn bình thường.
Có lẽ là vì cả tuần nay ở Grand Rapids tất cả nhân viên đều căng thẳng tinh thần, biểu hiện của Thang Chấp cũng được xem là hiểu chuyện, miễn cưỡng có thể gọi là một trợ lý đủ tiêu chuẩn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!