Chủ nhật, họ sẽ bay từ Houghton về Grand Rapids vào lúc mười một giờ rưỡi trưa.
Tầm bảy giờ, Từ Thăng bị một tiếng nhạc đánh thức.
Anh mở mắt ra, nhìn thấy màn hình điện thoại Thang Chấp trên tủ đầu giường cách đó không xa đang bật sáng, kêu ầm ĩ.
Thang Chấp nằm trong lòng anh nhúc nhích một chút, bàn tay trái vốn nắm lấy mu bàn tay Từ Thăng liền thả lỏng ra, vươn thẳng cánh tay, ưỡn lưng, hình như định xoay người đi lấy điện thoại. echkidieu2029. wordpress. com
Trước khi Thang Chấp xoay người, Từ Thăng đã kịp thời cầm điện thoại đến trước mặt, tắt chuông báo thức.
Thang Chấp yên lặng, cậu vùi trong lòng Từ Thăng, lại trở nên ngoan ngoãn.
Từ Thăng liếc nhìn màn hình của Thang Chấp, nơi bị nứt hình như lại to ra một chút rồi, anh lập tức nghĩ "Chỉ có người không biết chú ý như Thang Chấp mới có thể dùng được", sau đó đặt điện thoại bên gối đầu của mình, rồi lại nhìn Thang Chấp không biết chú ý kia.
Vai của Thang Chấp lộ ra ngoài, nhìn có vẻ rất lạnh, Từ Thăng kéo chăn cho cậu, đắp đến tận cằm. SSTruyen. com reup là chó
Từ Thăng đã tỉnh hẳn, nhưng vẫn chưa có ý định rời giường.
Ánh nắng mặt trời buổi ban mai không quá gắt, hắt lên tấm rèm và cửa kính khách sạn, chui vào trong phòng Thang Chấp.
Trong những tia sáng như một lớp bụi mỏng, cùng với nhiệt độ ổn định hai mươi lăm độ C trong phòng, Từ Thăng cúi đầu nhìn Thang Chấp.
Thang Chấp ngủ rất yên ổn, tay giống như không có xương cốt, rũ rượi đặt lên mặt, rất giống như một đứa trẻ tối qua chơi đùa quá mệt nên rất cần được ngủ, cấm những người bạn chơi cùng quấy rầy. đọc ở SSTruyen. com sẽ biến thành chó
Advertisement / Quảng cáo
Từ Thăng rất muốn bỏ tay Thang Chấp xuống, nhưng vẫn chưa động thủ, báo thức của Thang Chấp lại vang lên.
Có thể là lại nghe thấy tiếng động, nên Thang Chấp cau mày.
Cậu vươn tay ra, mò lung tung trên vai, cổ và mặt Từ Thăng, có ý đồ tìm kiếm điện thoại trên người Từ Thăng.
Từ Thăng đẩy tay cậu ra, giữ lấy cổ tay cậu, sau đó dùng tay còn lại lấy điện thoại, rồi tắt báo thức một lần nữa, cảm thấy Thang Chấp khi ngủ và khi không ngủ đều ngu ngốc như nhau.
Tiếng lại tắt rồi, môi Thang Chấp dẩu lên, giống như vì bị quấy rầy mà có hơi không vui.
Từ Thăng không biết Thang Chấp rốt cuộc đã mở bao nhiêu cái báo thức, cũng không biết mật khẩu điện thoại của Thang Chấp, liền cầm điện thoại dí vào mặt Thang Chấp, đẩy đẩy vai cậu.
"Thang Chấp." Từ Thăng gọi cậu, "Mở mắt ra chút đi."
Thang Chấp bị anh đẩy mấy cái, cuối cùng cũng mơ màng hé mắt ra, Từ Thăng bật sáng màn hình, mở khóa điện thoại Thang Chấp. (Chỗ này là mở khoá bằng khuôn mặt)
"Chuyện gì." Thang Chấp đáng thương hỏi.
Từ Thăng không để ý đến cậu, mở đến chức năng đồng hồ trong điện thoại Thang Chấp, phát hiện Thang Chấp vậy mà mở tận mười cái báo thức, mỗi cái cách nhau một phút, rồi lại nghĩ, sao lại có một người vừa lười biếng vừa ham ngủ như vậy chứ.
Từ Khả Du thích cậu ở điểm nào.
Từ Thăng tắt đi từng cái một, cụp mắt nhìn Thang Chấp, hỏi cậu: "Có cần thiết phải mở nhiều báo thức như vậy không hả?"
Thang Chấp không nói gì, ngước mặt, đờ đẫn nhìn Từ Thăng, ánh mắt cậu thuần khiết hơn tối hôm qua nhiều.
Lát sau, cuối cùng cậu mới nhìn ra Từ Thăng, gọi anh một tiếng, cúi đầu nhìn điện thoại trong tay anh, ngẩn người hỏi: "Báo thức kêu chưa?"
Nói xong, hai mắt cậu hình như bởi vì quá buồn ngủ, tự động chầm chậm nhắm lại.
Từ Thăng vẫn chưa kịp nói gì, cậu đã ngả đầu vào lòng anh, kéo dài âm, nói: "Muốn ngủ thêm chút nữa."
Cậu rất ỷ lại mà dán mặt vào lồng ngực Từ Thăng, rồi ôm eo anh, giống như thật sự rất khát vọng tình yêu cuồng nhiệt với Từ Thăng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!