Chương 26: (Vô Đề)

Thang Chấp chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ỡm ờ lên giường cùng Từ Thăng.

Thang Chấp không có khát khao hay yêu cầu gì với đêm đầu tiên của mình, sau khi chuyện xảy ra thì không muốn nhớ lại, bởi vì nhớ lại thì rất dễ hối hận.

Từ Thăng cởi Thang Chấp sạch sành sanh, còn mình thì chỉ cởi ba nút áo, Thang Chấp nằm dưới thân Từ Thăng, trong lòng bắt đầu hối hận rồi.

Thang Chấp sợ đau.

Từ Thăng nắm lấy đầu gối Thang Chấp, mở chân cậu ra, Thang Chấp nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng nút kim loại và dây nịt cọ sát vào vải quần tây, liền mở mắt ra, ngước mặt nhìn Từ Thăng. echkidieu2029. wordpress. com

Từ Thăng nhìn cậu, rất chuyên chú nhưng không có quá nhiều cảm xúc, Thang Chấp lại hơi lùi bước.

Người Thang Chấp hơi lạnh, chỉ có nơi bị Từ Thăng giữ lấy là nóng lên.

Cậu vươn tay chạm vào mu bàn tay Từ Thăng đang đặt trên đầu gối mình, động tác của Từ Thăng ngừng lại, cậu lại dùng đầu ngón tay chạm vào bàn tay đang cởi dây nịt của Từ Thăng. SSTruyen. com reup là chó

Từ Thăng lại hiểu lầm lần nữa, anh nắm lấy Thang Chấp là bởi vì bàn tay nhiệt độ thấp, sợ sệt và ngày càng lạnh băng của cậu đang chạm vào khóa kéo quần tây của anh.

Thang Chấp chạm tới khóa kéo và hàng răng cưa man mát.

Từ Thăng giữ lấy tay cậu, chậm rãi kéo xuống, cậu nghe thấy tiếng kéo rất khẽ, không lâu sau, cách một lớp vải mỏng, cậu chạm đến cái nơi đang cương cứng của Từ Thăng. ko đọc ở wattpad

Advertisement / Quảng cáo

Từ Thăng thả tay Thang Chấp ra, Thang Chấp cúi đầu, cảm thấy hình như anh định trực tiếp đi vào, cậu giật mình, rụt người, gọi Từ Thăng một tiếng: "Vẫn chưa bôi trơn."

"Anh vào phòng tắm." Thang Chấp khó khăn nói, "Lấy một tuýp kem dưỡng da đi."

Từ Thăng nhíu mày, có vẻ là chê Thang Chấp nhiều chuyện, nhưng vẫn đi lấy.

Anh nhanh chóng quay lại, đưa tuýp kem dưỡng da cho Thang Chấp.

Thang Chấp sững sờ, biết Từ Thăng sẽ không làm, chỉ có thể nhận lấy, mở nắp ra, bóp chất sữa màu trắng ra lòng bàn tay, ngón tay chấm một ít, gập chân lên, chậm rãi tự bôi trơn cho mình.

Cơ thể không thoải mái lắm, xúc cảm từ chất sữa và đầu ngón mát lạnh, ánh mắt của Từ Thăng, tất cả đều làm cậu thấy hối hận.

Hai má cậu nóng lên, cơ thể lại lạnh, nhưng không còn kịp nữa rồi.

Thang Chấp tăng lên hai ngón tay, vất vả tự mở rộng, Từ Thăng vẫn luôn nhìn cậu, nhìn thêm một lúc, anh đột nhiên giơ tay, kéo tay Thang Chấp ra.

Càng nóng hơn và thô lỗ hơn lúc nãy, ngón tay Từ Thăng khuếch trương cơ thể Thang Chấp, nhẹ nhàng di chuyển bên trong, rồi rút ra.

Thang Chấp cảm thấy hơi chướng, Từ Thăng vừa bôi trơn cho cậu, vừa cúi người ôm lấy Thang Chấp, mặt kề sát bên môi Thang Chấp, lồng ngực đè lên Thang Chấp.

Thang Chấp bị ôm chặt, cơ thể dần nóng lên, chỉ có chân vẫn còn lạnh.

"Như vậy sao?" Ngón tay Từ Thăng vào sâu trong cơ thể Thang Chấp, bắt chước theo tần suất giao hợp, hỏi cậu, "Thang Chấp, có phải không?"

Thang Chấp nhịn không được nhắm mắt lại, "Ừm" một tiếng. Động tác của Từ Thăng dừng lại, anh nói với Thang Chấp: "Đừng kêu lung tung."

Thang Chấp mở mắt, Từ Thăng ôm chặt lấy cậu, cậu chỉ có thể nhìn thấy đường cong cơ thể nhấp nhô trên lưng Từ Thăng. Thang Chấp vươn tay, ngón tay chạm vào Từ Thăng một chút, có lẽ là Từ Thăng nhận ra, lại dừng một chút, rút ngón tay ra, đổi thành một thứ khác nóng hơn vào thay thế.

Thang Chấp có hơi sợ, nhưng Từ Thăng không lập tức hành động ngay, anh ngỏm dậy khỏi người cậu, một tay ấn lên nệm, cụp mắt nhìn Thang Chấp.

Sau đó anh chậm rãi đến gần Thang Chấp, hòa quyện vào hơi thở của Thang Chấp, khóe miệng đến gần Thang Chấp đến nỗi gần như dán vào nhau, nhưng không thật sự dán lên, giống như đang đợi Thang Chấp làm gì đó.

Thang Chấp nhìn vào mắt Từ Thăng, đoán một lúc, vẫn không đoán ra anh đang đợi cái gì.

Chỉ là Thang Chấp muốn lắm rồi, cho nên hơi nâng mặt lên, hôn lên má trái Từ Thăng để lấy lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!