Chương 25: (Vô Đề)

Tay Thang Chấp rất nóng, cậu nắm lấy Từ Thăng, giống như một người bị đuối nước nắm lấy một khúc gỗ.

Trên hành lang đến phòng vậy mà không có ai, dù sao cũng là nơi công cộng, Từ Thăng không đẩy Thang Chấp ra, nhưng lại đi rất nhanh.

Mở cửa, Thang Chấp bỗng nhiên buông tay, vịn vào tường, chậm rãi đi đến bên sô pha, nằm lên đó. Từ Thăng cũng đi qua, nhìn cậu một lúc. echkidieu2029. wordpress. com

Sau khi vào phòng, Thang Chấp đột nhiên không nói lạnh nữa, nhưng Từ Thăng cảm thấy Thang Chấp có thể vừa nãy bị trúng gió nên sốt càng cao hơn, vì thế anh đi lấy nhiệt kế, muốn đo cho cậu lần nữa.

Không ngờ vừa đến gần, Thang Chấp liền mở mắt ra, vươn tay đẩy nhiệt kế ra: "Tôi không muốn."

"Buổi chiều đã đo rồi, không có sao hết." Giọng Thang Chấp rất kiên quyết, giống như cái người vừa nãy sống chết ôm chặt lấy Từ Thăng than lạnh không phải là cậu. đọc ở SSTruyen. com cũng là chó

Từ Thăng không thích bị người ta phản đối, đặc biệt là Thang Chấp, cho nên anh vẫn cầm nhiệt kế không nhúc nhích.

Thang Chấp nhìn Từ Thăng mấy giây, đột nhiên ngồi dậy, làm ra một hành động hết sức ngốc nghếch và ấu trĩ, cướp lấy nhiệt kế trong tay Từ Thăng.

Từ Thăng hất tay lên, cậu không cướp được, nhìn chằm chằm tay Từ Thăng, tỏ vẻ mất hứng.

Lúc Thang Chấp mất hứng sẽ tỏ vẻ trẻ con hiếm thấy, hai gò má hồng lên, môi vẫn đỏ như cũ.

Nhưng cơ thể, tóc tai, da dẻ, và tất cả những hình dáng bên ngoài, đều có thể khiến người ta suy nghĩ đến những chuyện người lớn, vì thế tính khí trẻ con của cậu không giống như bình thường ta hay thấy. đọc ở wattpad cũng là chó

Từ Thăng không rõ tại sao, có lúc anh sẽ nảy sinh một loại nguyện vọng nhỏ nhoi, muốn khiến Thang Chấp mất hứng.

Anh đoán có thể là vì khi Thang Chấp mất hứng nhìn có vẻ không dung tục như thế.

Thang Chấp rất ít khi nói những lời hay có những biểu hiện như thế này với người khác ngoại trừ Từ Thăng, trong ấn tượng của Từ Thăng từ trước đến giờ là không có. Advertisement / Quảng cáo

Khi Từ Khả Du ôm Thang Chấp, Thang Chấp đau khổ, khi đăng ký kết hôn cậu cũng đau khổ, lúc hôn cô dâu cậu cũng đau khổ, chỉ khi Từ Thăng bảo cậu ít xem kênh người lớn, bảo cậu đo nhiệt độ, Thang Chấp mới mất hứng.

"Từ tổng, sốt không bị lây đâu, anh yên tâm đi." Thang Chấp tự điều tiết cho mình xong, không dỗi nữa, khóe miệng xụ xuống, đáng thương nói với Từ Thăng. chỉ đọc ở wordpress Ếch Kì Diệu

Từ Thăng nhìn cậu, hỏi: "Không phải cậu than lạnh, nói hết sức lực rồi sao?"

Đối mắt một lúc, Thang Chấp dời tầm mắt, nói với Từ Thăng "Tôi không có sốt", rồi thấp giọng nói: "Rượu của nhà hàng có vấn đề."

Từ Thăng nhìn hàng lông mi sụp xuống của cậu, nhìn một lúc, hỏi: "Rượu thì có vấn đề gì?"

Thang Chấp không nói nữa, giống như đáp án rất khó mở miệng.

Từ Thăng gọi tên cậu, cậu không đáp ngay, trước tiên ngẩng đầu lên nhìn Từ Thăng.

Hai người nhìn nhau, Thang Chấp giống như đã xác nhận ánh mắt Từ Thăng không có ác ý, mới nói: "Không biết sao nữa, kiểu như trợ hứng cho tôi vậy."

"Nhìn tôi thật sự giống kiểu người thích chơi đùa như vậy sao?" Cậu mê man hỏi Từ Thăng.

Lúc Thang Chấp hoang mang nhìn cũng không dung tục lắm, nhưng nhìn giống như cậu đang cầu hoan một cách thuần thục, thân mật, nghe lời, hơn nữa còn không chút do dự.

Vì thế Từ Thăng nhìn Thang Chấp một lúc, mới thành tâm hỏi ngược lại: "Cậu nói xem?"

Thang Chấp nghe vậy thì ngẩn ra, sau khi phản ứng lại, lại xụ mặt xuống, vịn lên sô pha đứng thẳng dậy, nói: "Tôi đi ngủ đây."

Từ chối nói chuyện với Từ Thăng.

Tướng Thang Chấp đi rất mệt mỏi, đi rất chậm, rề rề rà rà.

Vào đến phòng, cậu trở tay đóng cửa lại, nhưng động tác quá nhẹ, cửa không đóng hẳn, để lại một khe hở không rộng không hẹp.

Từ Thăng đương nhiên không đi theo, trước tiên về phòng tắm rửa, đi ra mới đúng lúc đi ngang phòng Thang Chấp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!