Chương 22: (Vô Đề)

Tối đó, trên đường trở về sau bữa cơm tối cùng các quản lý cấp cao của công ty, Từ Thăng đột nhiên hỏi Thang Chấp: "Thứ bảy, chủ nhật vẫn chưa có sắp xếp gì đúng không."

Thang Chấp hơi nghi hoặc, bởi vì tối qua bọn họ mới vừa xác nhận lịch trình xong, trí nhớ của Từ Thăng đáng lẽ đâu có tệ như vậy.

Nhưng Từ Thăng là một người cực kỳ dễ cáu khi người khác hỏi quá nhiều, nên Thang Chấp đáp: "Đúng vậy, không có."

"Ờ." Từ Thăng dùng một giọng điệu hết sức bình thường nói với Thang Chấp, "Vậy cậu đi đối chiếu với thư ký của chủ tịch Từ, bảo cậu ta gửi tin cho cậu." echkidieu2029. wordpress. com

Thang Chấp giật mình một chút: "Hả?"

"Bảo cậu ta gửi tin cho cậu." Từ Thăng lặp lại lần nữa.

Giọng điệu của Từ Thăng giống như anh chỉ đang bố trí cho Thang Chấp một nhiệm vụ không thể bình thường hơn. Vậy mà Thang Chấp lại không biết anh đang nói cái gì.

Thang Chấp lặng thinh mấy giây, Từ Thăng lại giống như không đợi nổi nữa, truy hỏi: "Đã hiểu chưa?" SSTruyen. com là chó

Thang Chấp chỉ đành phải nói "Hiểu rồi", nhưng trong lòng thầm nghĩ: con người này đột nhiên nói chuyện không rõ ràng, nhất định là đang giấu diếm bí mật gì đó khó nói.

Sau khi về phòng, Thang Chấp gọi cho người thư ký của chủ tịch Từ mà cậu đã từng liên lạc, nói với anh ta: "Từ tổng bảo anh gửi tin cho tôi."

Advertisement / Quảng cáo

Nói đến cũng thấy kì, thư ký có vẻ như cho rằng cậu biết chuyện, nên chẳng nói gì, chỉ nói với Thang Chấp "Tôi biết rồi", sau đó gửi cho cậu số hiệu chuyến bay tối thứ sáu, địa chỉ khách sạn và số điện thoại của tài xế.

Thang Chấp nhìn mấy dòng tin nhắn ngắn ngủn, trong lòng tràn ngập nghi vấn, không nhịn được bỏ điện thoại xuống, quay sang nhìn Từ Thăng đang ngồi trên sô pha đọc báo kinh tế tài chính, hỏi anh: "Từ tổng, chúng ta sang Houghton làm việc sao?" đứa nào wattpad là chó

Từ Thăng nghe vậy, tay lật báo ngừng lại, ngẩng đầu, cũng nhìn Thang Chấp, "Ừm" một tiếng, rồi lại dời tầm mắt về tờ báo.

Thang Chấp càng hiếu kỳ, hỏi thêm một câu: "Chỉ có hai chúng ta thôi sao?"

Từ Thăng cũng không ngẩng đầu mà đáp: "Phải."

"Đi đến đó làm gì?"

"Không phải đã nói rồi sao." Từ Thăng nâng mắt nhìn thẳng vào Thang Chấp, mặt không cảm xúc, nói, "Làm việc."

Thang Chấp nghĩ nếu còn hỏi nữa sẽ bị Từ Thăng đuổi ra khỏi phòng mất, cậu chỉ có thể suy tư trong mơ hồ, lát sau, cậu đột nhiên nhận được email thứ hai của thư ký Phí.

Trong email ghi tên một nhà hàng, tên người đặt là "Từ Thăng", một thời gian cụ thể: Trưa thứ bảy mười hai giờ rưỡi.

Đính kèm là vài tấm hình sinh hoạt của một cô gái xinh đẹp, và một đoạn lý lịch, sở thích của cô gái đó.

Thang Chấp quẹt màn hình mấy cái, cuối cùng cũng bừng tỉnh hiểu ra, nói với Từ Thăng: "Từ tổng, hóa ra là anh định đi xem mắt."

"Không phải." Từ Thăng khép báo lại "xoạch" một phát, hất mắt phủ nhận, "Tôi đi làm việc."

"Nhưng ở trong đây viết…" Thang Chấp đứng dậy, đưa điện thoại cho Từ Thăng, "Chủ đề thích hợp để nói chuyện với Triệu tiểu thư."

Từ Thăng lập tức giật điện thoại tới, rõ ràng hàng lông mày nhíu chặt, vậy mà còn vừa giả vờ như không có chuyện gì mà "Ừm" một tiếng, vừa cúi đầu lướt điện thoại Thang Chấp, còn bày đặt ghét bỏ nói: "Màn hình của cậu nứt rồi."

Màn hình điện thoại của Thang Chấp nứt hơn cả tháng rồi, nhưng chỉ là một khe hở nhỏ ở trên góc, không ảnh hưởng đến việc sử dụng, nên lười đi thay.

"Tôi đang định đổi rồi." Thang Chấp nói, "Nhưng mà công việc bận quá, có lúc còn phải giúp ông chủ đi xem mắt ——"

"—— Thang Chấp." Từ Thăng hung dữ ngắt lời cậu, "Im miệng."

Thang Chấp muốn cười gần chết rồi, cảm thấy mối thù nói xấu cậu xem phim sex cuối cùng cũng được trả lại rồi, vui sướng đánh giá: "Triệu tiểu thư xinh thật đấy."

Từ Thăng không nói tiếng nào, liếc cậu một cái, phát hiện Thang Chấp còn cúi người xuống tì khuỷu tay lên tay vịn ghế, ghé sát vào người mình, có ý cùng xem email.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!