Mười giờ tối giờ địa phương, bọn họ đến sân bay Grand Rapids, bên ngoài cửa sổ cabin là một bầu trời tối đen như mực.
Khí hậu Michigan lạnh ẩm, Thang Chấp đi đằng sau Từ Thăng, đến cửa cabin, gió mát tháng Năm thổi qua mặt và cổ.
Thang Chấp khẽ rụt cổ, Từ Thăng quay đầu liếc cậu một cái.
Hoàn cảnh giống y như hồi lần đầu bọn họ gặp nhau. Từ Thăng vẫn cao và anh tuấn như thế, cũng rất ngạo mạn.
Thang Chấp đi đường mệt nhọc, nhìn chằm chằm vào ánh mắt Từ Thăng, giả vờ như đang đối mắt với anh, trong lòng thầm nghĩ hình như Từ Thăng đã thân với mình hơn một chút rồi, mà cũng cảm thấy không phải như vậy.
Từ Thăng nhìn cậu một lúc, mới nói: "Cậu đờ ra đấy làm gì."
"Đi theo." Sau đó quay đầu đi xuống.
Thang Chấp cũng sải bước dài, đi ra khỏi cửa cabin, đứng trên cầu thang, nhìn ra ngoài. echkidieu2029. wordpress. com
So sánh với sân bay quốc tế Tân Cảng rực rỡ ánh đèn, người qua kẻ lại, sân bay Grand Rapids rất nhỏ, máy bay cũng không nhiều, nhìn rất ảm đạm và hiu quạnh.
Thang Chấp vịn lên tay vịn cầu thang, bước xuống dưới.
Công ty đối phương phái tới hai chiếc xe ô tô đậu cách đó không xa, màu sắc nhợt nhạt của nền đất xi măng giống như vừa có một trận mưa nhỏ quét ngang qua. SSTruyen. com reup là chó
Từ Thăng và phó tổng Rupert đến đón bắt tay chào hỏi, cùng lên chiếc xe đầu tiên.
Advertisement / Quảng cáo
Thang Chấp cùng một chuyên viên đàm phán tên Đặng Minh Húc liền chủ động bước lên chiếc xe sau.
Bởi vì lúc ở sân bay, Từ Thăng đã yêu cầu một chuyên viên đàm phán tên La Khiêm sau khi đáp xuống sân bay thì ngồi cùng xe với bọn họ.
Từ Thăng nói khi anh lật xem tài liệu thì thấy cần có La Khiêm đi cùng, kịp thời trả lời những câu hỏi của anh. sstruyen reup là chó
Một xe chỉ có thể ngồi ba người, Thang Chấp cho là đương nhiên nhường vị trí đó lại cho La Khiêm, tự cho rằng như vậy là chu đáo.
Nhưng sau khi lên xe, xe phía trước đợi một lúc lâu mới bắt đầu chạy.
Thang Chấp thấy hơi kì lạ, gửi tin nhắn cho La Khiêm, hỏi anh ta có chuyện gì.
La Khiêm nhanh chóng trả lời: "Không biết tại sao đợi một lúc mới cho xe chạy."
Thang Chấp nghĩ một hồi, không nghĩ ra tại sao, nên không làm khó mình nữa.
Xe đi qua lối đi sân bay, chuyển hướng rẽ vào đường lớn.
Đường ở Grand Rapids rất rộng, đèn đường không sáng lắm, có lẽ là vì đêm đã khuya, xe trên đường không nhiều.
Tài xế lái rất nhanh, chỉ hơn hai mươi phút đã ra khỏi vùng ngoại thành rậm rạp cây cối, tiến vào khu nội thành có những bờ tường rào và nhà cửa, đi dọc theo con sông lớn bao bọc cả Grand Rapids, cuối cùng đến cửa khách sạn.
Sau khi Từ Thăng xuống xe, liền cùng Rupert đi vào cửa, Thang Chấp cũng vội vàng xuống xe, theo vào trong.
Lần này, hai chuyên viên đàm phán ở một phòng, còn Thang Chấp và Từ Thăng ở phòng trên cùng, bởi vì Từ Thăng bài xích ở chung với đông người.
Từ sau khi xuống sân bay, cho đến khi vào phòng khách sạn, Từ Thăng đều trưng ra một khuôn mặt không nói chuyện với Thang Chấp, rõ ràng là đang hậm hực với Thang Chấp.
Thang Chấp không hiểu ra sao, không biết mình lại làm sai chuyện gì, hay là thời tiết Grand Rapids chọc cho Từ Thăng giận, cậu cảm thấy tâm tư của Từ Thăng khó đoán nhất cái thiên hạ này.
Từ Thăng về phòng mình, dùng lực nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Thang Chấp đứng một lúc cũng về phòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!