Hôm nay Từ Thăng đánh golf rất lâu, Thang Chấp và tài xế cũng phải đợi rất lâu.
Từ tám giờ tới mười giờ, bọn họ xuống xe đi qua đi lại.
Dựa vào cây cột xi măng màu xám, tài xế nói với Thang Chấp: "Từ tiên sinh hôm nay chắc muộn lắm mới quay lại."
Anh ta mò điếu thuốc định hút, nhưng cuối cùng cũng bỏ lại, Thang Chấp cứ nhìn tài xế, anh ta có vẻ ngại, hỏi Thang Chấp: "Thang tiên sinh hút thuốc không?"
"Biết hút…" Thang Chấp nói, "Nhưng mà không nghiện."
Mấy năm trước, trên thuyền đánh cá thiếu trò giải trí, mỗi ngày đến chập tối mới thu lưới, Thang Chấp cùng với các thuyền viên thường ngồi xổm trên boong tàu hút thuốc.
Trong ánh hoàng hôn, làn khói màu trắng xám hòa lẫn vào nhau, có thể xua tan mùi tanh ngòm mà Từ Khả Du ghét. echkidieu2029. wordpress. com
Đối với đa số những mùi hương khó ngửi, Thang Chấp đều không đến mức gọi là ghét.
Không có gì đáng ghét hơn mùi dục vọng của con người.
Tài xế sợ trên người ám mùi khói thuốc, vào trong xe Từ Thăng sẽ ngửi thấy nên rốt cuộc cũng không hút; bỗng nhiên Thang Chấp thấy đói, nhưng không dám ăn, vì sợ Từ Thăng ngửi thấy. SSTruyen. com là chó
Hai người chỉ có thể vừa trò chuyện vừa luẩn quẩn quanh bãi đỗ xe, có lúc sẽ ló đầu ra nhìn bầu trời bên ngoài.
Đến mười hai giờ rưỡi, Từ Thăng cuối cùng cũng ra rồi, trên xe golf không có Từ Hạc Phủ và người khác, chỉ có Từ Thăng.
Anh lên xe, bảo tài xế lái về nhà, Thang Chấp cũng gửi tin nhắn bảo đầu bếp chuẩn bị đồ ăn.
Vừa gửi tin đi, Từ Thăng ở ghế sau mở miệng: "Tháng sau ra nước ngoài cùng tôi, đến Grand Rapids ở Michigan, cậu tìm lúc nào đi làm visa đi."
Thang Chấp cầm điện thoại, hơi sững lại, hỏi Từ Thăng: "Đi bao lâu?"
Advertisement / Quảng cáo
"Mười ngày nửa tháng gì đó." Từ Thăng nói, "Xong việc thì về."
Thang Chấp nói "Thôi được", dừng một chút, lại nói với Từ Thăng: "Từ tổng, cũng đã kết hôn xong rồi, tuần sau tôi muốn đi thăm mẹ tôi."
Từ Thăng nghe xong im lặng một lát mới nói: "Chọn ngày nào ít việc."
Thang Chấp khá vui, nói cảm ơn với anh.
Thang Chấp chọn một ngày Từ Thăng đi leo núi với ông ngoại để đi thăm tù, vốn định chuẩn bị như trước, tự đi bộ ra trạm tàu điện ngầm rồi chuyển sang xe buýt tới trại giam nữ, nhưng đường xuống chân núi quá xa, cậu vẫn phải nhờ tài xế chở cậu đi.
Trong lúc Thang Chấp đợi xe, Từ Thăng cũng ngồi ở phòng khách đợi tài xế của Từ Hạc Phủ đến đón. sstruyen là chó
"Buổi tối tôi không về ăn cơm." Từ Thăng bỗng nhiên nói với cậu.
Thang Chấp nói được, rồi chúc Từ Thăng: "Leo núi vui vẻ."
Khóe miệng Từ Thăng hơi nhúc nhích.
Thang Chấp biết Từ Thăng định nói cậu không cần phải nói những lời thân thiết như vậy, nhưng chắc là vì anh sắp đi ra ngoài, nên làm biếng nói.
Đường đến trại giam hơi xa, Thang Chấp có hơi lo lắng.
Từ tháng Một rời khỏi Tân Cảng, cậu đã có tới bốn tháng chưa gặp mẹ. Luật sư Chung thay cậu đi nói chuyện với mẹ, gần đây cậu có nhiều việc phải làm, nên chưa có thời gian đi thăm bà, cũng nói lại với cậu tình hình của mẹ ví dụ như là sức khỏe ổn định, tinh thần thoải mái. đọc ở wordpress chính chủ giùm cái
Cổng trại giam đã cũ kĩ lắm rồi, mặt tường được ốp bằng những lát gạch màu xanh nhạt, lớp xi măng cũng đã ố đen. Trên tầng một gắn vài chữ bằng thép không lớn cũng không nhỏ, ghi "Trại giam nữ Trình Sơn".
Dừng xe, tài xế và Thang Chấp thương lượng, vợ anh ta đột nhiên có việc, muốn anh ta đi đón con gái ở trường về, rồi chở con về nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!