Sáu giờ sáng hôm sau, Thang Chấp cầm lấy hành lý đã dọn, đúng giờ lên chiếc xe đang đợi mình dưới lầu, bởi vì Từ Khả Du đề cập với anh trai về mong muốn của mình: Mở mắt tỉnh giấc là có thể gặp được Thang Chấp.
Chiếc xe vững vàng chạy vào cao tốc, Thang Chấp ngồi ở hàng ghế sau, nhìn phong cảnh bụi mù ngoài cửa sổ, tinh thần sa sút có vẻ trốn tránh, không muốn suy nghĩ tiếp những chuyện sẽ xảy ra sau hai tiếng nữa ở nhà Từ Thăng.
Nói đến cùng thì Thang Chấp cũng không muốn gặp Từ Khả Du.
Lần cuối cậu gặp Từ Khả Du là hai tháng trước.
Lúc đó bởi vì trốn cô mà cậu xin công ty cho đổi cửa hàng, rồi đổi cả nơi ở và số điện thoại, cho rằng có thể trải qua những ngày tháng yên bình, không ngờ chưa đến một tuần, cô đã tìm tới.
Buổi tối trên đường tan tầm về nhà, cô chặn đường Thang Chấp, nhỏ giọng nói với Thang Chấp: "Em tìm thấy anh rồi nhé."
Từ Khả Du mặc một chiếc đầm sọc của Chanel, dùng bàn tay sống trong nhung lụa kéo lấy tay áo Thang Chấp.
"Chúng ta có thể về nhà rồi…" Cô nói, "Sẽ không còn ai phản đối chúng ta nữa."
Cảm xúc bực bội và bất lực bao phủ Thang Chấp, cậu cụp mắt nhìn Từ Khả Du, bất đắc dĩ nói: "Mẹ nó cô bị bệnh thì đến bệnh viện khám, tha cho tôi đi có được không?"Advertisement / Quảng cáo
Nhưng mà Từ Khả Du ngoảnh mặt làm ngơ, cố chấp kéo góc áo cậu, tự biên tự diễn: "Anh biết không, anh hai em đồng ý rồi, anh ấy sẽ giúp chúng ta."
Cô vừa kéo Thang Chấp, vừa nhìn sang đối diện đường.
Thang Chấp nhìn theo tầm mắt cô, chỉ nhìn thấy một chiếc xe limosine màu đen dừng ở chỗ rẽ, bên cạnh xe có hai vệ sĩ.
Tim Thang Chấp trùng xuống, dùng sức rút tay mình ra khỏi tay cô, nói: "Anh hai cô đồng ý thì có tác dụng gì, cô có hỏi tôi đồng ý hay không chưa?"
Từ Khả Du nhìn cậu vài giây, đột nhiên dùng tay ra hiệu với vệ sĩ ở đối diện đường, giống như muốn kêu họ lại giúp cô.
Thang Chấp lập tức lùi ra sau mấy bước, sau đó quay người, nhanh chân bỏ chạy.
Cậu chạy rất nhanh, vừa rẽ đi liền chui vào ngõ tắt, lách người qua một cánh cửa sắt, trốn vào trong một cửa hàng tiện lợi. Cậu trốn trong cửa hàng tiện lợi một lúc, xác nhận không ai bám theo mới đi ra, từ trong ngõ về lại căn nhà mới thuê.
Cũng vào tối hôm đó, dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo, Thang Chấp rút chìa khóa mở cửa, đột nhiên nảy lên quyết tâm rời khỏi Tân Cảng.
—— Đương nhiên, phản kháng chẳng qua chỉ phí công, đi được vài tuần, Thang Chấp lại cam tâm tình nguyện quay lại.
Bởi vì Từ Khả Du xuất thân cao quý, có một người anh trai thần thông quảng đại, đến nước mắt cũng đắt tiền hơn Thang Chấp.
Nhưng mà không sao, chỉ cần có giá trị, làm người hay làm chó, Thang Chấp đều có thể chấp nhận. Nếu như thật sự có thể giúp mẹ cậu ra tù, Từ Thăng muốn Thang Chấp kết hôn với Từ Khả Du, cậu cũng sẽ ngay lập tức quỳ gối nhận lời.
Trời dần sáng, ánh nắng cũng ló dáng đằng sau những áng mây màu xám nhạt. Thang Chấp thu hồi tầm mắt, nhìn chằm chằm lưng ghế da màu đen của ghế phó lái ngây người.
"Thang tiên sinh." Tài xế đột nhiên mở miệng, Thang Chấp giật mình.
"Trợ lý Giang bảo anh xem điện thoại." Tài xế nói.
Thang Chấp ngẩn ra, "ừm" một tiếng, cầm lấy điện thoại đã tắt chuông đang đặt ở bên cạnh, nhìn thấy trên màn hình hiện lên ba cuộc gọi lỡ của Giang Ngôn, và một tin nhắn chưa đọc.
Cậu mở tin nhắn ra trước, Giang Ngôn nhắn cho cậu: Tiểu thư dậy rồi, đang cáu giận, muốn gọi điện thoại cho cậu, đọc được tin nhắn mong cậu lập tức gọi lại.
Thang Chấp nhìn chằm chằm màn hình, còn chưa ấn nút quay về, một cú điện thoại đã gọi tới, là một số lạ.
"Thang tiên sinh, xin hãy bắt máy." Tài xế ở phía trước nói.
Thang Chấp liếc anh ta một cái, bấm nhẹ vào nút nghe.
Chất giọng dịu dàng nhỏ nhẹ của Từ Khả Du truyền qua loa: "Alo?"
"Thang Chấp?" Nghe có vẻ như cô đang cực kỳ vui sướng, ở đầu bên kia dịu dàng hỏi, "Là anh phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!