Trưa hôm sau, Từ Thăng về lại Tân Cảng, không nhận được bất kì tin nhắn nào từ Vạn Hòa Dự, đúng y như dự đoán của Thang Chấp.
Mấy tiếng trước, Thang Chấp vừa ăn sáng, vừa tự tin nói với Từ Thăng, Alan rất có thể sẽ không nói chuyện làm mất cây bút cho Vạn Hòa Dự biết, rồi liệt kê ra một hai ba nguyên nhân, phân tích đạo lý rõ ràng.
Từ Thăng cảm thấy Thang Chấp rất rành cái trò trộm cắp phi pháp này, nhưng cũng không ngắt lời cậu. echkidieu2029. wordpress. com
Sau khi tới Tân Cảng, Từ Thăng không về nhà ngay mà đi tìm ông ngoại.
Đứng trước cửa phòng làm việc, lúc cất cây bút máy vào túi áo, Từ Thăng quả thật cảm nhận được một sức nặng trĩu xuống không bình thường.
Tuy rằng ở trong một khu nhà cấp cao trong núi được bảo vệ nghiêm ngặt, con cháu đầy đàn, Từ Hạc Phủ vẫn vui vẻ theo đuổi sự dung dị của mình. đọc SSTruyen. com làm chó
Ông ở căn nhà cũ của tập đoàn Từ thị đã hai mươi lăm năm, phòng làm việc đã sửa sang vô số lần, nhưng chưa bao giờ thay đổi phong cách vốn có.
Thảm trải sàn màu đỏ đậm, bàn làm việc bằng gỗ sưa, trên bàn đặt một lọ cắm bút, đằng sau là tranh sơn thủy. đọc sstruyen làm chó
Mỗi lần Từ Thăng đi theo thư ký vào phòng của ông, đều sẽ liếc đến bức tranh đầu tiên, lần này cũng không ngoại lệ.
Bức tranh vẽ trang viên nhà họ Từ. Nhà Từ Thăng nằm dựa bên hồ, trong một vườn cây cỏ xanh um tươi tốt, nhìn kĩ còn có thể thấy ánh nước lấp lánh trên mặt hồ, nhưng phóng tầm mắt ra, lại nghi ngờ đó là ảo giác. Advertisement / Quảng cáo
Có một lần sau buổi tiệc tối, Từ Thăng cùng mẹ về nhà. Mẹ anh uống say, nói với Từ Thăng, có lúc bà cảm thấy mình là mặt hồ trong tranh.
Là một phần của ngọn núi, là một người con gái mà cha nói gì nghe nấy, nhưng cũng là vận rủi của ông, vì thế bà núp dưới bóng cây, chỉ để lại những vết tích rất nhỏ.
Thư ký ở đằng sau anh đóng cửa lại, Từ Thăng thu lại tầm mắt, dùng góc độ từ trên xuống nhìn Từ Hạc Phủ, khẽ gật đầu: "Ông ngoại."
Từ Hạc Phủ bỏ sách trong tay xuống, nói với anh: "Đến rồi à. Ngồi đi."
Từ Thăng ngồi lên chiếc ghế đối diện với ông, thuật lại toàn bộ những chuyện đã gặp ở Thông Giang, sau đó bỏ bớt quá trình làm sao lấy được cây bút máy, chỉ đặt cây bút lên bàn.
Từ Hạc Phủ thấy rất hứng thú, cầm cây bút bọc giấy thiếc lên đánh giá, hỏi Từ Thăng: "Làm sao mà lấy được?"
Xuất phát từ nhiều nguyên nhân, Từ Thăng không hề hy vọng ông ngoại sẽ chú ý tới Thang Chấp, vì thế anh gạt ông: "Bảo trợ lý bưng nước đụng phải, rồi nhân lúc đó con tráo bút."
Ánh mắt Từ Hạc Phủ mang theo ý cười, nhìn Từ Thăng: "Con đúng là lanh lợi."
Ông gọi điện thoại nội tuyến, gọi thư ký ở bên ngoài vào, trước mặt Từ Thăng, bảo cậu ta đem bút đi kiểm tra, trước khi Từ Thăng chuẩn bị quay người đi, thở ra một hơi, hỏi Từ Thăng một câu rất hòa nhã nhưng cũng rất tùy ý: "Con nói bác của con có phải bị người ta lừa rồi không?"
Từ Thăng cụp mắt nhìn ông ngoại mình, cũng không có thành ý nhưng vẫn giả vờ chân thành đáp lại: "Chủ tịch Vạn khá giỏi giao thiệp."
Từ Hạc Phủ lại cười, không ép hỏi anh nữa.
Từ Thăng bước vào thang máy, nhìn đồng hồ, đã một rưỡi chiều rồi.
Anh ở chỗ ông ngoại hơn một tiếng, Thang Chấp và tài xế cũng đợi ở trong xe lâu như thế, ba người đều chưa ăn cơm.
Từ Thăng gửi tin nhắn cho Thang Chấp: "Ra cửa đi."
Thang Chấp trả lời cực nhanh, khiến Từ Thăng hoài nghi cậu lại đang xem mấy tin tức vớ vẩn. Cuộc sống của Thang Chấp rất đơn giản, thích xem những thứ Từ Thăng cho là nhảm nhí và không thể nào khơi dậy hứng thú của anh, chỉ thế thôi mà xem mãi không chán.
Ra đến cửa xoay, xe cũng vừa mới tới.
Bảo vệ mở cửa xe cho anh, Từ Thăng ngồi vào, ngửi thấy một vị ngọt đáng lẽ không nên xuất hiện trong xe, giống như mùi kem bơ của bánh ngọt.
"Mùi gì vậy." Từ Thăng hỏi.
Từ Thăng nhìn thấy Thang Chấp đang dựa lưng ghế bỗng nhiên gồng vai lên, sau đó nghe thấy cậu dùng chất giọng dồn hết tâm trí để hỏi ngược lại: "Mùi, mùi gì cơ?"
Từ Thăng lười nói nhiều với cậu, hỏi thẳng: "Đã ăn cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!