Trên đường đến bệnh viện, Từ Thăng hiếm khi lại nói với Thang Chấp nhiều hơn vài câu.
Anh nói "Đi học hỏi Giang Ngôn", lần đầu tự mình biểu đạt nguyện vọng mong muốn Thang Chấp có thời gian thì nâng cao tay nghề.
Nhưng mà vì vẫn chưa hoàn toàn hết men say, giọng Từ Thăng còn hơi trầm khàn, lúc nói chuyện thỉnh thoảng ngắt quãng, ngắn gọn đề ra mười mấy yêu cầu cho Thang Chấp.
Ví dụ như là lúc đứng bên cạnh anh thì phải thẳng lưng, không phải cứ tìm thấy cây cột nào là dựa vào; tầm mắt không được nhìn lung tung khắp nơi; nói chuyện không được bất chợt kéo dài âm. echkidieu2029. wordpress. com
Anh nói hết tất cả những khuyết điểm mà Thang Chấp chẳng bao giờ để ý, mà vì giọng Từ Thăng khá êm tai, Thang Chấp nghe vào đầu không ít điều.
Từ Thăng hình như nói đến khô cả họng, cầm lấy chai nước khoáng trên tay vịn ghế, vặn ra uống một hớp, Thang Chấp cuối cùng cũng tìm được cơ hội chen lời.
Cậu nói với Từ Thăng: "Hóa ra Từ tổng bất mãn với tôi đến vậy. Nếu đã như thế…" mấy con wattpad reup là chó
Nửa câu sau là "Lúc đó đáng lẽ nên đưa Từ tiểu thư đến bệnh viện từ sớm, thì giờ cũng không xảy ra nhiều chuyện như thế này", nhưng mà Thang Chấp không nói tiếp. Ếch Kì Diệu ko có wattpad
Bởi vì Thang Chấp ý thức được, câu nói này rất dễ gây tổn thương người khác. wattpad reup là chóoo
Lời nói được một nửa bỗng nhiên khựng lại, Từ Thăng cũng không bảo Thang Chấp nói tiếp.
Advertisement / Quảng cáo
Anh im lặng một lúc, rồi nói với Thang Chấp: "Tôi đối với cậu không thể nói là có bất mãn hay không." SSTruyen. com là chó
"Là em gái tôi đòi thôi." Anh nói.
Tài xế siết chặt vô lăng, xem như chưa nghe thấy gì.
Thang Chấp cảm thấy có lẽ mình đã phán đoán ra được sự khó hiểu trong giọng điệu của anh, mệt nhọc và cân nhắc, vì thế cậu lặng lẽ mềm lòng.
Cậu cảm thấy Từ Thăng giống như một đứa trẻ sau khi về đến nhà phát hiện con búp bê đặt bên giường bị mất.
Đứa trẻ ấy thật ra không cần có người bầu bạn, nhưng nó hy vọng búp bê có thể ở bên cạnh nó. đọc SSTruyen. com sẽ bị ngu
Ngay sau đó, Thang Chấp thấy buồn cười ở một điểm khác, Từ Thăng dù ở góc độ nào cũng không giống một đứa trẻ.
Thang Chấp không nghĩ tiếp nữa, cũng không quay đầu nhìn Từ Thăng, bởi vì Từ Thăng nhất định sẽ lại lạnh lùng bảo cậu quay lên.
Thang Chấp nói: "Tôi biết rồi Từ tổng, tôi sẽ chú ý."
Cuối cùng cậu cũng tìm được một góc độ từ trong gương chiếu hậu có thể nhìn thấy phía sau, cậu phát hiện Từ Thăng gật đầu nhẹ đến nỗi khó có thể phát hiện ra.
Giang Ngôn và Từ Khả Du ở trong một bệnh viện tư nhân tại trung tâm thành phố, tường xây rất cao, tòa nhà tráng lệ và những thân cây cao loáng thoáng hiện ra đằng sau những bức tường gạch đỏ.
Thang Chấp lúc trước từng đi ngang qua đây, nhưng chưa bao giờ đi vào.
Xuống xe, Từ Thăng không bảo tài xế đi theo, mà bảo Thang Chấp đi cùng với anh. Anh đi rất nhanh, Thang Chấp đi theo mà gần như phải chạy bước nhỏ.
Người trong bệnh viện rất ít, bảo vệ đứng cạnh thang máy nhấn nút lên tầng cho bọn họ, chào hỏi với Từ Thăng.
Vào trong thang máy, khi số tầng nhảy đến 5, Từ Thăng đột nhiên nói với Thang Chấp: "Cậu sang chỗ Giang Ngôn, tôi đi thăm Từ Khả Du."
Đây là lần đầu tiên trong hôm nay Thang Chấp nghe được tên Từ Khả Du từ trong miệng Từ Thăng.
Biểu hiện của Từ Thăng không giống như một anh trai có em gái đang nhập viện, anh rất bình tĩnh, không có chút cảm xúc bi thương nào.
"Cô ấy vẫn còn nằm ở ICU sao?" Thang Chấp nhịn không được hỏi Từ Thăng.
Từ Thăng chỉ nói "Ừm".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!