Trời vẫn chưa sáng, phòng khách còn mờ tối.
Mặt đá hoa cương màu trắng và ghế sô pha màu đen giống như đều phủ một lớp sương mù. Trong nhà chừng hai mươi ba độ, không khí thoang thoảng mùi hương tinh dầu đặc trưng và mùi khô ráo của thảm lông dê.
Tư thế ngủ của Từ Thăng và Thang Chấp thân mật đến gần như khôi hài, Thang Chấp khẽ nhúc nhích là đụng phải cằm Từ Thăng trên đỉnh đầu cậu.
Cậu ngửi được mùi nước hoa cologne trên người Từ Thăng, còn có mùi rượu nhạt đến mức đã gần như tan biến. echkidieu2029. wordpress. com
Người Từ Thăng rất ấm áp, tay phải anh đè lên xương sườn Thang Chấp, cách lớp áo ngủ mỏng manh, làm ấm dạ dày Thang Chấp.
Tối qua cửa sổ không kéo hết, bầu trời bên ngoài vẫn còn tối. Thang Chấp không xem dự báo thời tiết, nhưng thấy mây mù trên đỉnh núi, cậu nghĩ hôm nay cũng sẽ không có mặt trời.
Thang Chấp chỉ mới ngủ có vài tiếng, cũng không nằm mơ, nhưng hình như đã hoàn toàn tỉnh táo, sườn mặt áp trên thảm, ma sát tạo ra một chút cảm giác nóng thô ráp. SSTruyen. com reup là chó
Cậu không biết có cần gọi Từ Thăng dậy hay không, nghĩ trước tiên phải bỏ cái tay Từ Thăng đang đè trên người mình ra, nhưng không ngờ chỉ nhúc nhích có một chút mà Từ Thăng đã tỏ vẻ khó chịu, sau đó mạnh mẽ ôm chặt lấy cậu.
Thang Chấp hơi căng thẳng, cẩn thận ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy Từ Thăng nhíu mày, bộ dạng như bị quấy nhiễu giấc mơ đẹp nên không vui.
Hai giây sau, Từ Thăng lại ôm Thang Chấp động đậy một chút, hình như sắp tỉnh rồi.
Phản ứng của cơ thể Thang Chấp nhanh hơn cả não, nhắm tịt mắt. Advertisement / Quảng cáo
Mọi người đều biết, trong tình huống như thế này, người tỉnh trước thường sẽ lúng túng hơn, mà Thang Chấp quyết tâm phát huy tinh thần nhường nhịn, đưa cơ hội hiếm có này cho Từ Thăng cao quý, để Từ Thăng một mình đối diện với hậu quả say như chết.
Không lâu sau, Thang Chấp cảm thấy cơ thể dính trên người mình đột nhiên cứng đờ, Từ Thăng dậy rồi.
Từ Thăng sững sờ một lúc lâu, giống như đang vô cùng sợ hãi khi phát hiện ra mình và Thang Chấp ngủ trên sàn cả đêm.
Sau một lúc lâu, tay đặt trên bụng Thang Chấp nhấc lên, còn có chút do dự, ấn lên bả vai cậu.
Giây phút đó, Thang Chấp có cảm giác Từ Thăng hình như muốn đẩy cậu ra. Sau đó cánh tay dừng trên vai Thang Chấp mấy giây, cuối cùng cũng không đẩy ra, giống như anh sợ động tác quá mạnh sẽ làm cậu tỉnh.
Nếu như người bình thường nhẹ tay nhẹ chân như vậy, Thang Chấp sẽ nghĩ đó là bởi vì đối phương lịch sự.
Nhưng Từ Thăng thì khác. Từ Thăng không đẩy Thang Chấp, rất rõ ràng là bởi vì tính cách anh kiêu ngạo, sĩ diện, không muốn đối diện với tình huống khó xử như thế này, muốn nhân lúc Thang Chấp còn đang ngủ thì lén lút bỏ đi.
Thang Chấp thừa nhận mình có tâm lý trả thù ấu trĩ, cậu nâng một chân đặt lên chân của Từ Thăng, rồi đến gần anh một chút, sau đó ra vẻ ngủ rất ngon, rất hạnh phúc.
Hình như cậu nghe thấy tiếng Từ Thăng nghiến răng, ngay lập tức cậu rụt vào trong lòng anh.
Lát sau, Từ Thăng chắc cuối cùng cũng hoàn thành phụ đạo tâm lý cho bản thân, nhẹ nhàng nắm lấy đầu gối Thang Chấp, cẩn thận nhấc chân Thang Chấp ra, sau đó cầm lấy cổ tay cậu, cẩn thận đặt trên sàn.
Kỹ năng giả bộ ngủ của Thang Chấp quá cao siêu, Từ Thăng thậm chí hoàn toàn không cảnh giác gì.
Từ Thăng cố gắng năm phút đồng hồ mới hoàn toàn thoát ra khỏi người Thang Chấp, cầm cổ tay cậu đặt lên thảm, sau đó ngồi dậy nhìn ra cửa sổ.
Thang Chấp híp mắt xác nhận Từ Thăng đang quay lưng với mình, liền mở hẳn mắt, nhìn bóng lưng anh, cậu thấy Từ Thăng đã cởi cà vạt ra rồi, bả vai dựa vào tay vịn sô pha, cứ yên lặng ngồi như thế.
Nằm trên sàn cả đêm, áo sơ mi của anh đã nhàu nhũ, có một nếp gấp nhỏ ở quần vểnh lên.
Vai anh rất rộng, bóng lưng nhìn vô cùng đáng tin cậy, tay phải tì trên thảm, bàn tay rất lớn, ngón tay rất dài, nắm nhẹ cái cà vạt màu xanh lam, giống như đang ngẩn người.
Thật ra Thang Chấp vẫn còn nhớ lòng bàn tay Từ Thăng mềm mịn và ấm áp, mặc dù có ấm áp hay không cũng chẳng liên quan gì đến Thang Chấp.
Trời sáng hơn một chút, ánh mặt trời vẽ một đường viền màu trắng ảm đạm quanh người Từ Thăng.
Ngồi thêm một lát nữa, Từ Thăng nhấc tay, đỡ sô pha đứng dậy.
Thang Chấp cho là anh sẽ không nhìn mình nữa, nên không nhắm mắt, không ngờ anh đột nhiên cúi đầu, đúng lúc bốn mắt nhìn nhau với Thang Chấp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!