Chương 10: (Vô Đề)

Buổi sáng này hiếm khi thời tiết đẹp, từ sáng sớm mặt trời đã xuất hiện, chiếu lên mặt hồ sáng long lanh.

Tầm chín giờ rưỡi, Thang Chấp nói tạm biệt ngắn gọn với Từ Khả Du.

Cửa lớn rộng mở, xe của tài xế đã đợi ở ngoài, lấy hành lý mà cô giúp việc đã thu dọn cho Từ Khả Du. echkidieu2029. wordpress. com

Từ Khả Du đeo trang sức trang nhã, mặc một bộ đồ thể thao bằng nhung màu hồng đã hơi lỗi thời, tóc buộc cao, không khác gì lúc bình thường đi tập thể dục. nhỏ ko học lớn lên đọc SSTruyen. com

Thang Chấp không rõ Từ Thăng và Từ Khả Du đã giao hẹn cụ thể cái gì, nhưng hình như cô vô cùng thản nhiên tiếp nhận cuộc sống bệnh viện sắp gặp phải, cười khúc khích nhìn Thang Chấp, nói như bình thường: "Bái bai." sstruyen reup là chó

Cô ôm Thang Chấp một lúc, không có gì quyến luyến quá nhiều, lúc ôm cũng không dùng sức, rất nhanh thả Thang Chấp ra, đi đến cạnh xe. Cô kéo mở cửa xe bên cạnh tài xế, quay đầu nói với Giang Ngôn: "Tôi muốn ngồi đằng trước." wattpad reup cũng là chó

Giang Ngôn ngẩn người, thuận theo cô nói "Được", đợi cô ngồi lên liền thay cô đóng cửa, ra đằng sau ngồi.

Chiếc xe dần dần đi xa, không còn thấy bóng dáng nữa.

Tâm trạng Thang Chấp có chút kỳ lạ.

Cậu đáng lý ra phải thả lỏng, bởi vì Từ Khả Du đi rồi, dày vò cũng kết thúc rồi.

Nhưng không biết vì sao, Thang Chấp lại cảm thấy không yên lòng, giống như ngồi trên kim châm.

Có lẽ là vì cuộc sống của cậu dường như chưa từng thuận lợi, Thang Chấp nghĩ vậy. Vì thế nên trước khi mọi chuyện thật sự kết thúc, cậu hiếm khi yên tâm hoàn toàn. Advertisement / Quảng cáo

Cả ngày sau đó, Thang Chấp đều đợi Giang Ngôn.

Sau khi hôn lễ kết thúc, Từ Thăng hình như có chuyện quan trọng gì đó cần phải xử lý, kéo cả Giang Ngôn cũng bận theo, hai người đó hành tung thần bí, cho đến tận đêm hôm qua, Giang Ngôn mới có vẻ như là đột nhiên nhớ ra, gọi cho Thang Chấp một cuộc điện thoại, nói với Thang Chấp, hôm nay sẽ đưa Từ Khả Du đi.

Cậu ta nói việc chữa trị của Từ Khả Du ở bệnh viện Minh Tâm đã sắp xếp ổn thỏa rồi, với người ngoài thì nói là cô và Thang Chấp đi hưởng tuần trăng mật, về phần xét xử tái thẩm của mẹ Thang Chấp, tháng sau là có thể tiến hành.

Đợi Giang Ngôn đưa Từ Khả Du nhập viện, khi trở về sẽ bàn bạc lại với Thang Chấp.

Trong thời gian chờ đợi, để ổn định cảm xúc, Thang Chấp đọc hết tất cả báo chí của ngày hôm nay.

Sau khi ăn trưa, ngủ một giấc, sau khi tỉnh dậy xem một tập phim truyền hình, xem thời sự phát lại.

Chập tối, Giang Ngôn và Từ Thăng vẫn chưa trở về, Thang Chấp đi xuống lầu, đúng lúc thấy quản gia quay lưng về phía cậu, đang nhận một cuộc điện thoại.

Quản gia không nói gì, nhưng tay cầm điện thoại khẽ run rẩy, mu bàn tay nổi lên mạch máu, uốn lượn trên làn da đầy nếp nhăn của ông, giống như một tấm bản đồ cũ kĩ.

Thang Chấp không yên lòng gọi quản gia một tiếng, ông quay đầu lại, sắc mặt trắng bệch nhìn Thang Chấp.

"Thang tiên sinh." Ông thở ngắt quãng.

"Chuyện gì vậy?" Thang Chấp hỏi ông.

"Tiểu thư gặp tai nạn xe."

Vì thế, đêm thứ ba sau hôn lễ, Thang Chấp không đợi được Giang Ngôn, cũng không đợi được Từ Thăng.

Cậu vẫn ở trong căn nhà vốn dĩ không phải dành cho cậu, không tính là khách, càng không phải chủ, một mình ngồi trên bàn ăn dài, yên lặng ăn bữa tối.

Tới tám giờ rưỡi tối, Thang Chấp gọi vào số của Giang Ngôn, Giang Ngôn không bắt máy, sau khi điện thoại tự động chuyển sang chế độ ghi âm thoại, lập tức có một giọng nữ máy móc nói với Thang Chấp: Lời nói lưu lại đã đầy.

Thang Chấp cảm thấy có thể Giang Ngôn cũng xảy ra chuyện rồi, nhưng không có ai có thể chứng thực cho cậu.

Thang Chấp ở trong phòng ngồi không yên cả đêm, không biết tiếp sau đó phải liên lạc với ai, hay là đi đâu, không biết mẹ có còn hy vọng hay không, cảm thấy bản thân rất có khả năng đã uổng công dè chừng khép nép hai tháng trời, uổng công cống hiến lần đầu kết hôn, nhưng mà không còn cách nào.

Bây giờ mới tháng tư, mặt hồ ban ngày phơi nắng, đến tối bốc lên hơi nóng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!