Ngày thứ ba sau hôn lễ của Thang Chấp và Từ Khả Du, Từ Khả Du gặp tai nạn xe.
Hôn lễ ấy có thể nói là nực cười, Thang Chấp nhớ lại mỗi một chi tiết trong đó.
Hôm đó, bạn bè cấp ba ngồi kín chỗ, những dải lụa trắng khẽ phấp phới, ánh mặt trời hầm hập khiến mu bàn tay cậu nóng rẫy.
Tay Từ Khả Du kéo lấy cánh tay cậu, cô ngẩng mặt lên, gọi tên cậu —— nghi thức sắp kết thúc, chú rể phải hôn cô dâu.
Thang Chấp cúi đầu, nhìn Từ Khả Du, lông mi của Từ Khả Du rung rung dưới ánh mặt trời, ngượng ngùng nói với Thang Chấp: "Ông xã."
Thang Chấp không đáp Từ Khả Du ngay, mà giương mắt nhìn Từ Thăng ngồi hàng ghế đầu tiên. Từ Thăng cũng đang nhìn cậu, bởi vậy khoảnh khắc ánh mắt hai người tiếp xúc chỉ ngắn ngủi bằng một cái chớp mắt.
Từ Thăng khẽ nắm bàn tay của bà Từ đang ngồi trên xe lăn, ngồi rất ngay ngắn. Anh thả lỏng, điềm tĩnh nhìn Thang Chấp, gật đầu ra hiệu với Thang Chấp.
Thang Chấp không tìm ra được chút cảm xúc nào trong ánh mắt Từ Thăng.
So với thân phận là anh trai của cô dâu, Từ Thăng càng giống như một đạo diễn đang làm việc của mình, thản nhiên nhìn người diễn viên anh dùng catse rất cao thuê về đang diễn xuất, chứ chẳng có chút hứng thú nào với cái hôn lễ này.
"Ông xã!" Từ Khả Du lại nhỏ giọng gọi Thang Chấp một tiếng, nhắc nhở cậu đến lúc phải hôn rồi.
Thang Chấp lại cúi đầu xuống, vừa vặn nhìn thấy Từ Khả Du nhắm mắt lại, chần chờ hai giây, hôn lên mi tâm của cô, sau đó choàng tay ôm cô lại. Advertisement / Quảng cáo
Có lẽ là vì nụ hôn chần chờ rất lâu của Thang Chấp cuối cùng cũng hạ xuống, các quan khách thở ra một hơi, sau một đợt yên tĩnh ngắn ngủi, những tiếng hò reo vui mừng phá vỡ bầu không khí trì trệ ấy, mọi người từ bốn phương tám hướng vọt tới chỗ Thang Chấp.
Cậu nhìn thấy gò má như kem sữa của Từ Khả Du hiện lên một nụ cười hạnh phúc, nhìn thấy những trái bóng bay màu lam nhạt, thảm cỏ màu xanh lục và mặt trời, sau đó ngửi được mùi hương hơi chan chát của cỏ tươi.
Không biết vì cớ gì, ba ngày sau, khoảnh khắc nghe thấy quản gia run rẩy thông báo tin tức Từ Khả Du gặp tai nạn, trước mắt Thang Chấp đột nhiên hiện lên những hồi ức không liên quan đến Từ Khả Du, mà là đôi mắt không lẫn chút tình cảm nào, lạnh lùng như mang theo điềm xấu của Từ Thăng. có ăn có học đéo đọc SSTruyen. com
Hai tháng trước, đêm ngày 4 tháng 2, Từ Thăng tìm đến Thang Chấp.
Lúc đó Thang Chấp không thể chịu nổi bị Từ Khả Du quấy rầy, lén lút từ chức, được cấp trên cũ giới thiệu, chạy đến thành phố lân cận, tìm được công việc quản lý kho của một nhãn hàng trong trung tâm thương mại, còn thuê một phòng trọ nhỏ gần đó.
Cậu đổi công việc quá gấp, không có thời gian chọn nhà đàng hoàng, chuyển qua rồi mới phát hiện những vật dụng gia đình nhìn thấy ở trên mạng đều bị khách trọ trước cầm đi hết rồi. Trong nhà ngoại trừ giường, sô pha và TV mà chủ nhà vừa mua thì không còn gì khác.
Nhưng mà cho dù ở một căn nhà trọ không có thứ gì, cũng còn tự do hơn là bị một cô gái nhà giàu thần kinh có vấn đề mà không khám bệnh kịp thời bám đuôi —— ít nhất nửa đêm sẽ không bị điện thoại nặc danh làm phiền, nghe mấy lời vô nghĩa của Từ Khả Du trong điện thoại, nói rằng cô đang ở dưới lầu nhà Thang Chấp, muốn Thang Chấp lập tức đi xuống, dẫn cô bỏ trốn.
Lúc Từ Thăng xuất hiện, Thang Chấp vừa cắt xong hoa quả trong tủ lạnh, ngồi trên sô pha.
Giây phút TV vừa được bật lên, một tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ chuông cửa.
Thang Chấp sửng sốt một lúc.
Bởi vì trốn Từ Khả Du nên cậu vẫn chưa nói địa chỉ cho ai biết. Ở nhà trọ mới hai tuần, lần đầu tiên cậu nghe được tiếng chuông cửa.
Hô hấp của Thang Chấp hơi nghẹn lại, tim trùng xuống, không đứng lên ngay.
Tiếng nhạc vang lên một đợt rồi ngừng lại, nhưng chỉ ngừng hai giây, sau đó lại tiếp tục vang lên.
Gió bên ngoài không nhỏ, thổi vào cửa kính, va vào khung cửa sổ kêu lạch cạch, âm thanh trong tivi rất khẽ, càng làm nổi bật tiếng chuông cửa lớn hơn.
Thang Chấp không còn cách nào ngó lơ, trong lòng lo âu, ngồi thêm một hồi nữa, cuối cùng cũng đứng dậy, ra đến cửa, nhìn vào mắt mèo ngó ra ngoài.
Đèn cảm ứng ở cửa hơi tối, cậu không nhìn rõ tướng mạo chính xác của người đứng ngoài, nhưng có thể chắc chắn là hai người đàn ông khá cao, chí ít không phải Từ Khả Du.
Thang Chấp cao giọng, hỏi: "Ai vậy?"
"Chào Thang tiên sinh, tôi là Giang Ngôn…" Một trong hai người ở ngoài giống như sợ cậu nghe không rõ, nói rất to, "Chúng tôi có một chút chuyện gấp muốn nói trực tiếp với cậu, xin hỏi cậu có thể mở cửa cho chúng tôi không?"
Dứt lời, bên dưới cửa truyền tới hai mảnh giấy: "Cậu xem đi, đây là danh thiếp của chúng tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!