Chương 47: (Vô Đề)

Lúc này, Ôn Chước Hoa đang ở hậu trường để hoàn tất những chuẩn bị cuối cùng. 

Dù là buổi diễn thuyết trong trường, nhưng Trường Trung học Thanh Trí khác với những trường phổ thông bình thường, nên trang điểm nhẹ nhàng vẫn là phù hợp nhất. 

Ôn Chước Hoa tự trang điểm xong, cô giáo phụ trách nghi thức ở hậu trường nhìn cô từ đầu đến chân, khá hài lòng gật đầu: "Người đẹp đúng là khác biệt, chẳng cần phải tốn công ăn diện nhiều, chỉ cần một chút phấn son tô điểm đã rất xinh rồi." 

Ôn Chước Hoa mỉm cười, lễ phép cảm ơn. 

Lúc này, thầy Hứa mới xong việc, vội vã chạy đến hậu trường, vừa đi vừa tiếp tục điện thoại với giám thị Nghiêm: "Vâng, sổ tay học sinh năm nay của hội học sinh vừa mới phát xong. Vâng vâng, thầy yên tâm, chắc chắn không bị sót, nội dung tôi cũng đã kiểm tra kỹ rồi…" 

Cô giáo nghi thức vẫn đang dặn dò Ôn Chước Hoa những điều cuối cùng: "Lát nữa MC sẽ xướng tên, em cứ đi lên từ bên phải là được. Sẽ dành cho em khoảng nửa tiếng, em nói 20 phút, còn 10 phút dành cho phần hỏi đáp… Thầy Hứa, thầy đang nhìn gì vậy?" 

Ôn Chước Hoa ngừng lại, nhìn thầy Hứa, rồi theo ánh mắt thầy— 

Nhìn thấy chiếc váy của mình. 

Cô hơi bối rối hỏi: "Váy của em có vấn đề gì sao? Có chỗ nào bị dơ không ạ?" 

Thầy Hứa lắc đầu, nhưng vẫn có chút do dự: "Thầy cảm thấy chiếc váy này trông quen quen." 

Cô giáo nghi thức bất lực: "Thầy Hứa, thầy sao vậy? Em tưởng có chuyện gì nghiêm trọng. Một chiếc váy trông quen thì cũng bình thường mà, hơn nữa, đàn ông thẳng như thầy nhìn cái nào chả giống cái nào?" 

Nói đến đây, cô giáo có chút đùa cợt, Ôn Chước Hoa cũng không nhịn được cười theo. 

Nhưng thầy Hứa vẫn trầm ngâm suy nghĩ. 

Cảm giác mơ hồ sắp nhớ ra, nhưng vẫn thiếu một chút gì đó, thật sự rất khó chịu. 

Cô giáo nghi thức liếc nhìn đồng hồ, thúc giục: "Được rồi, Ôn Chước Hoa, sắp đến lượt em rồi." 

Vừa dứt lời, tiếng MC xướng danh vang lên: "Trong buổi lễ khai giảng hôm nay, chúng tôi vinh dự mời đến cựu học sinh khóa 18, đồng thời là thủ khoa khối Khoa học Tự nhiên kỳ thi Đại học năm đó của Nam Xuyên—chị Ôn Chước Hoa, đến chia sẻ với chúng ta một số kinh nghiệm học tập! Xin nhiệt liệt chào đón chị Ôn!" 

Học sinh dưới sân khấu hầu như đều đã nghe tin đồn, nên vừa nghe xong lời giới thiệu, lập tức sôi nổi hẳn lên. Hội trường tràn ngập tiếng reo hò và vỗ tay, thậm chí còn có cả tiếng huýt sáo của mấy nam sinh. 

Đúng là tuổi trẻ thật đấy. 

Ôn Chước Hoa cúi đầu mỉm cười, cảm giác như trong chốc lát đã trở về thời cấp ba. 

Hồi đó, cô là khách quen của hậu trường này, ba năm cấp ba tham gia ba buổi lễ khai giảng, ba lần đều là đại diện học sinh lên phát biểu. 

Quá chìm đắm trong hồi ức, khi bước lên sân khấu, Ôn Chước Hoa vô thức nhìn về hướng 45 độ— 

Không thấy bóng dáng mong đợi. 

Cô sững lại, chợt nhận ra mình đã tốt nghiệp sáu năm rồi. 

Ôn Chước Hoa mím môi, lại nhìn về phía hàng ghế đầu. 

—Lộ Kinh Đường đang ngồi đó, dáng vẻ lười biếng, bên cạnh là thầy Lý đang nói chuyện với anh. Anh vẫn như xưa, nở nụ cười phớt lờ, thỉnh thoảng mới đáp lại vài câu. 

Chỉ khác là… 

Lúc này, anh đang chăm chú nhìn cô, không chớp mắt, trong đôi mắt đen láy kia chỉ có hình bóng của cô. 

Ôn Chước Hoa bỗng dâng trào cảm xúc khó tả, như thể tâm nguyện thời cấp ba—ước được anh nhìn thấy nhưng không dám thổ lộ—đột nhiên đã thành hiện thực. 

Đây là tình tiết cô chẳng dám mơ tới ngày xưa. 

… 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!