Chương 30: (Vô Đề)

Thầy hướng dẫn của Ôn Chước Hoa họ Ngụy, tên Ngụy Tân Vinh, tính tình ôn hòa, lại có nhiều thành tích nghiên cứu, rất thân thiết với học trò. 

Các học trò của ông thường gọi ông là "lão Ngụy". 

Vợ lão Ngụy cũng là giáo sư tại Đại học Nam Xuyên, khoa Ngôn ngữ và Văn học, hàng năm đều đi khảo sát thực địa về phương ngữ. 

Phương ngữ thường tập trung ở những vùng xa xôi hẻo lánh, lão Ngụy thỉnh thoảng đi cùng vợ để phụ giúp. 

Lão Ngụy đã quen với những vùng quê nghèo, chín năm trước khi đến thôn Thập Lý, ban đầu cũng không thấy có gì đặc biệt. 

Thậm chí so sánh với các nơi mà ông và vợ đã từng đi thì Thập Lý là một ngôi làng có điều kiện kinh tế khá tốt. 

Cơ sở hạ tầng tương đối hoàn thiện, đường nhựa chính trong làng rộng rãi thẳng tắp, so với những con đường đất lầy lội mỗi khi mưa mà lão Ngụy từng đến, Thập Lý tốt hơn nhiều. 

Dân làng cũng nhiệt tình chăm chỉ, mỗi lần gặp lão Ngụy và vợ, họ thường dạy con cái: "Thấy chưa, đây là giáo sư từ trường đại học lớn ở thành phố. Chỉ có học tập mới thay đổi được số phận, con phải chăm chỉ học hành!" 

Những đứa trẻ đó nhìn lão Ngụy vừa tò mò vừa ngượng ngùng: "Phải đạt thành tích như Ôn Chước Hoa mới thay đổi được số phận, con không làm được đâu." 

Lúc đó lão Ngụy chưa gặp Ôn Chước Hoa, nhưng đã nghe tên cô nhiều lần, không khỏi tò mò. 

Người phụ nữ trung niên liền vỗ vào đầu con trai: "Yêu Yêu là con gái mà còn học giỏi thế, con là con trai, sau này còn tiến xa hơn. Con không ngu, chỉ là không chịu cố gắng!" 

Cậu bé nhăn mặt, không dám cãi lại, chạy biến đi. 

Người phụ nữ thở dài, nói với lão Ngụy bằng giọng địa phương hơi khó nghe: "Con trai tôi năm sau thi cấp ba rồi, không biết có nên cho nó ra thành phố học thêm không? Nó khá thông minh, thông minh hơn chị nó nhiều, chỉ là không chịu nghe lời. Nhưng mà so ra thì sinh được con gái như nhà họ Ôn mới tốt." 

Lão Ngụy không phân biệt trai gái, nhưng vợ ông thích con gái hơn, nghe vậy liền gật đầu: "Đúng vậy, con trai nghịch ngợm quá." 

Người phụ nữ lắc đầu: "Không chỉ vậy đâu, con gái còn tiết kiệm tiền hơn. Như thằng con tôi, sau này phải lo tiền cưới vợ cho nó, xây nhà, mua xe, chi tiêu hàng ngày cũng nhiều. Con gái lớn của tôi tiết kiệm hơn nhiều, vừa mới lấy chồng, tiền thách cưới còn để lại cho ba mẹ." 

Lão Ngụy và vợ nhìn nhau, không hiểu lắm. 

Bà Ngụy hỏi: "Chị không mua nhà xe cho con gái sao?" 

Người phụ nữ nhìn bà với ánh mắt kỳ lạ: "Con gái cần gì chứ?" 

Rồi lại cười tự hào: "Nhưng con gái tôi hiếu thảo lắm, biết tôi không khỏe, lấy chồng gần nhà, già rồi còn nhờ nó chăm sóc. Con trai thì không trông cậy được, cứ cho nó đi học xa là được." 

Bà Ngụy nhíu mày, không nói gì. 

Hai vợ chồng đi khảo sát nhiều vùng quê nghèo, đã thấy không ít hiện tượng trọng nam khinh nữ. 

Nhưng Thập Lý kinh tế khá, cũng không phải vùng núi xa xôi, thanh niên đông, giáo dục cơ bản cũng tốt, họ tưởng nơi này sẽ khá hơn. 

— Cho đến câu "con gái cần gì chứ". 

Hôm sau, cuối cùng lão Ngụy cũng gặp Ôn Chước Hoa – cái tên ông đã nghe nhiều lần. 

Quả thực là một cô gái khác biệt, kiêu hãnh, xuất sắc, xinh đẹp, ngay cả khi còn nhỏ tuổi cũng khiến người ta cảm nhận được "rồng vàng ẩn mình nơi ao tù". 

Ông cũng gặp luôn ba mẹ Ôn Chước Hoa. 

Gặp xong, lão Ngụy thở phào nhẹ nhõm. 

… 

Lộ Kinh Đường bóp nhẹ ngón tay, hỏi: "Yêu Yêu… ba mẹ cô ấy trọng nam khinh nữ sao?" 

Lão Ngụy cười lắc đầu: "Không, trong môi trường đó, ba mẹ con bé rất hiếm có." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!