Ôn Chước Hoa chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ lại gặp Lộ Kinh Đường.
Dù trước đây cả hai học cùng cấp ba, Ôn Chước Hoa cũng chưa từng cảm thấy mình và Lộ Kinh Đường thuộc cùng một thế giới.
Giống hệt như hôm nay Trần Hoè đã thao thao bất tuyệt kể cho cô nghe, hồi cấp ba Ôn Chước Hoa không biết đã tự nhắc với bản thân không biết bao nhiêu lần những câu tương tự.
Lộ Kinh Đường hồi đó đã nổi danh khắp trường. Anh học ở lớp Quốc tế, nhưng tin tức về anh lại tràn ngập lớp Luyện thi đại học.
Ôn Chước Hoa chẳng cần phải nghe ngóng, tự khắc đã có khối người bàn tán.
Hôm nay là "Nghe nói Lộ Kinh Đường đoạt giải nhất cuộc thi Vật lý", ngày mai là "Lại có bạn nữ tỏ tình với Lộ Kinh Đường, cậu ấy từ chối dứt khoát luôn", hôm sau nữa là "Lộ Kinh Đường với đám bạn trèo tường đi chơi game, bị thầy giám thị bắt gặp".
Ôn Chước Hoa ngồi bên cửa sổ, len lén nhìn ra sân thể dục, thấy Lộ Kinh Đường đang cùng Du Việt và cậu người khác bị phạt chạy vòng.
Dưới ánh nắng, còn có thể nhìn thấy tóc anh hơi ướt mồ hôi, lay động theo từng bước chạy.
Dáng chạy của anh cũng lười biếng, tựa như chẳng hề cảm thấy bị phạt là chuyện gì đáng xấu hổ, hoàn toàn mang vẻ "chuyện nhỏ".
Anh chẳng để tâm đến người khác, nhưng dường như cả thế giới lại luôn dõi theo anh.
Giống hệt như bây giờ.
Trên sân khấu, ngôi sao nổi tiếng vẫn đang hát, "màn kịch chọn bài" vừa nãy về lý mà nói đã kết thúc, nhưng vẫn còn vô số ánh mắt tò mò lia về phía này.
Con người ta luôn có h*m m**n khám phá mãnh liệt với những điều bí ẩn, huống chi bóng dáng thoáng qua trên màn hình lớn vừa rồi lại rất gây ấn tượng, mà đã ngồi hàng ghế đầu thì chắc chắn không phải thân phận tầm thường.
Ôn Chước Hoa từ nhỏ đã biết mình đủ xinh đẹp, tự cho rằng đã quen với những ánh nhìn này, vậy mà lúc này vẫn không khỏi thấy bồn chồn.
… Cũng có thể không chỉ vì ánh mắt.
Khi đầu óc bắt đầu vận hành trở lại, cô cũng nhớ ra mình đã làm những gì trước mặt Lộ Kinh Đường.
Hỏi Lộ Kinh Đường trông thế nào.
Nói Lộ Kinh Đường không đẹp trai bằng Giang Liễm Chu.
Còn đánh giá nếu anh ta cho mình 200 triệu, mình sẽ khen thêm vài câu.
Cuối cùng, lợi dụng danh nghĩa "bạn của Lộ Kinh Đường" để chọn bài hát.
Ôn Chước Hoa: "…"
Cô chậm rãi nhắm mắt lại.
Đáng tiếc, Du Việt chẳng hề nhận ra cô đang muốn độn thổ, vẫn còn thêm dầu vào lửa:
"Lộ ca đúng là siêu trí nhớ." Du Việt diễn cảm đầy đủ, "Nhưng Lộ ca này, mày còn nhớ cả bạn bên lớp Luyện thi à?"
Lộ Kinh Đường hơi lười giải thích, nhưng khi bắt gặp ánh mắt liếc nhanh sang của Ôn Chước Hoa, anh mình nhã lạnh lùng lên tiếng: "Những người khác thì không, chứ thủ khoa lớp Luyện thi thì tao vẫn biết."
Du Việt cũng bừng tỉnh: "Đúng rồi, năm nào cũng giành học bổng đặc biệt phải không?"
Quả thật không sai.
Năm đó ở trường Thanh Chí, Ôn Chước Hoa cũng là một nhân vật nổi tiếng. Một phần vì cô quá xinh, phần còn lại là vì thành tích luôn đứng nhất lớp Luyện thi.
Thanh Chí là trường tư danh giá bậc nhất Nam Xuyên, diện tích rộng, cơ sở khang trang, học phí đắt đỏ, quan trọng nhất là đội ngũ giáo viên vô cùng xuất sắc.
Thế nên, Thanh Chí toàn là con nhà giàu, mỗi dịp khai giảng, cổng trường cứ như triển lãm xe sang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!