Chương 20: (Vô Đề)

Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, Lộ Kinh Đường đã gọi cô là "Yêu Yêu" hai lần.

Lần đầu là "Wechat của tôi, cô xin Yêu Yêu là được", Ôn Chước Hoa còn có thể tự nhủ rằng anh chỉ đang bắt chước Trần Hoè để trêu mình.

Nhưng lần này, hai chữ "Yêu Yêu" vang lên rõ ràng trong không gian chỉ có hai người, không khỏi khiến người ta liên tưởng đến sự thân mật quá mức.

Nhưng mà…

Thật lòng mà nói, Ôn Chước Hoa cảm thấy mình đang ở thế bất lợi.

Đặc biệt là sau khi Lộ Kinh Đường nhắc đến chuyện cô say rượu lần trước –

Cô biết rõ mỗi lần mình say đều trở nên vô lý, nhưng từ đó đến giờ anh chưa từng đề cập gì, khiến cô tưởng rằng hôm đó thật sự chẳng có chuyện gì xảy ra.

Cô im lặng vài giây, rồi thận trọng hỏi: "A Hoè nói hôm đó tôi có hơi quá khích… Lộ ca, tôi đã làm gì vậy?"

Lộ Kinh Đường chậm rãi lặp lại câu hỏi: "Cậu đã làm gì?"

Nhìn biểu cảm căng thẳng của cô gái, anh khẽ cười, "Chi bằng hỏi cậu còn gì chưa làm thì còn dễ trả lời hơn."

Ôn Chước Hoa: "……"

Nhất thời cô không biết nên nói gì, đành liều mình đoán: "Chẳng lẽ tôi chửi cậu?"

Lộ Kinh Đường không xác nhận cũng không phủ nhận: "Có thể."

Là có hay không thì nói rõ ràng đi, "có thể" là thế nào?

Ôn Chước Hoa nén giận, tiếp tục đoán: "Vậy không phải là tôi ôm cậu chứ?"

Lộ Kinh Đường nhún vai: "Ai mà biết được."

Ôn Chước Hoa: "Tôi có hôn cậu không?"

Lộ Kinh Đường: "Cũng có thể."

"……"

Mấy vòng hỏi đáp khiến cô kiên nhẫn cạn kiệt, cuối cùng liều mình nói: "Vậy chắc chắn tôi đã "ngủ" với cậu rồi, thưa Lộ tổng."

Không khí đóng băng trong vài giây.

Một lúc lâu sau.

Lộ Kinh Đường dựa vào tường, vẻ mặt đầy bất ngờ: "Không ngờ cậu lại có ý đồ như vậy với tôi."

Ôn Chước Hoa: "?"

Cô nhất thời nghẹn lời, mãi sau mới lẩm bẩm: "Vậy cậu phải bồi thường tinh thần cho tôi."

Thật là giỏi.

Anh chở cô về, đưa cô đến Thanh Trì, bị cô hôn mà không thể nói ra, thậm chí còn không biết lúc đó cô định hôn ai.

Lộ Kinh Đường tự hỏi, phải chăng trong mắt Ôn Chước Hoa, anh là loại người tốt tính dễ bắt nạt?

Anh lạnh lùng hỏi: "Tôi phải bồi thường cho cậu?"

Ôn Chước Hoa biết mình không có lý, cúi đầu không dám nhìn anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!