Chương 2: (Vô Đề)

Giọng điệu của Ôn Chước Hoa quá đỗi đương nhiên, như thể người đàn ông trong ảnh hoàn toàn không thể so sánh với nam ca sĩ.

Lộ Kinh Đường khẽ nhướng mày.

Trần Hoè sửng sốt, cúi xuống xem kỹ lại tấm ảnh trên điện thoại, giọng đầy nghi hoặc: "Thật sao? Dù thần tượng của mình đẹp không thể tả, nhưng Lộ Kinh Đường cũng…"

Đối diện gương mặt lạnh lùng quý tộc đó, con nghiện sắc đẹp Trần Hoè không thể phê phán điều gì. Nhưng chợt nghĩ ra, cô không cần đợi Ôn Chước Hoa giải thích đã tự "hiểu": "À phải rồi, sao mình quên mất cậu ghét giới tư bản nhất mà."

Ôn Chước Hoa: "…"

Bỗng nghe thấy bên phải có tiếng cười khẽ của đàn ông, dù gã toàn đồ đen kia chẳng hề nhìn sang, Ôn Chước Hoa vẫn cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Cô giả ho khan một tiếng, tỏ vẻ nghiêm túc: "Phải, nếu vị Lộ tổng này đưa cho mình 200 triệu, thì anh ta đẹp trai nhất thế giới."

Trần Hoè: "?"

"… Chưa thổi nến mà cậu đã ước rồi hả?"

Chủ đề không kéo dài được.

Đúng lúc Trần Hoè vừa dứt lời, toàn bộ đèn trong sân vận động tắt phụt.

Tất cả im lặng trong giây lát, rồi những tiếng hét như muốn thổi bay mái sân vang lên. Trần Hoè gần như phát điên, cả đám đông đồng thanh hô vang tên nam ca sĩ: "Giang Liễm Chu! Giang Liễm Chu…!"

Một ánh đèn chiếu xuống sân khấu.

Chỉ một giây sau, tiếng hét vốn đã chói tai lại bỗng tăng vọt thêm cậu lần, như muốn nổ tung khán đài.

Giang Liễm Chu đã nổi tiếng nhiều năm, Ôn Chước Hoa đương nhiên cũng từng nghe danh.

Đặc biệt gần đây anh ta lên show thực tế, ghép thành một CP rất hot, khiến Ôn Chước Hoa ngày nào cũng bị Trần Hoè nhồi tin tức về anh ta.

Biết thì biết, nhưng ngồi ở sân khấu trực tiếp, Ôn Chước Hoa vẫn không khỏi kinh ngạc trước độ nổi tiếng kinh hoàng của Giang Liễm Chu.

Hiệu ứng buổi diễn thực sự rất tuyệt. Trần Hoè thần tượng một ca sĩ có giọng hát đỉnh, kỹ năng sân khấu cũng cực tốt, khiến tiếng hét vang dội không ngớt.

Ôn Chước Hoa còn bắt gặp Trần Hoè lén lau nước mắt.

Nhưng trong khi mọi người cuồng nhiệt, người đàn ông mặc đồ đen bên phải cô lại bình thản đến lạ.

Người khác hét, anh vỗ tay qua loa.

Người khác hát theo, anh búng tay vài cái đệm nhạc.

Người khác vung đèn, anh thì gật đầu đôi lần như động viên.

… Trông thật đáng đấm.

Mãi đến khi buổi diễn qua được hơn nửa, Giang Liễm Chu mới ra hiệu cho đám đông im lặng.

Lộ Kinh Đường nhìn lên màn hình lớn, bất chợt lên tiếng: "Đẹp trai không?"

Du Việt ngỡ ngàng cậu giây mới nhận ra anh đang hỏi mình, vội đáp: "Đẹp… nhưng vẫn kém cậu."

Lộ Kinh Đường khẽ cười, cảm thấy hình như mình hơi ngớ ngẩn, không đáp lại.

Du Việt: "?"

Anh ta cũng không rõ mình vừa nịnh có đúng chỗ không, cậu mà Giang Liễm Chu vừa lúc cất giọng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!