Nụ hôn ấy thật sự rất nhanh.
Lộ Kinh Đường thậm chí còn chưa kịp cảm nhận được gì trên môi, kẻ khởi xướng đã lùi lại nửa bước.
Cô cũng chẳng ngại ngùng hay cảm thấy mình làm gì quá lố, thậm chí còn lườm anh, lẩm bẩm: "Cậu đừng ồn."
Lộ Kinh Đường cụp mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. Anh hỏi: "Ôn Chước Hoa, cậu đang say rượu làm loạn đấy à?"
"Cậu mới là người say đấy," Ôn Chước Hoa không vui, "Nếu tôi mà say thật, tôi sẽ… tôi sẽ bắt cậu đọc thư tình cho tôi nghe!"
Cô nghiêng đầu, hỏi anh: "Này, mấy bức thư tình cậu nhận được, cậu có đọc hết không?"
Lộ Kinh Đường không trả lời, mà hỏi ngược lại: "Tôi có đọc hay không thì khác gì? Cậu có bao giờ viết thư cho tôi đâu."
"Tất nhiên tôi chưa từng viết rồi," Ôn Chước Hoa gật đầu lia lịa, "Tôi xinh thế này, giỏi thế này, thông minh thế này! Nếu có viết thư tình, cũng phải là cậu viết cho tôi. Nào, nói đi, câu đầu tiên trong thư tình cậu viết cho tôi sẽ là gì?"
Lộ Kinh Đường hờ hững: "Tôi viết thư tình á?"
Cô gái nghiêm túc nhìn chằm chằm anh, thấy anh làm vẻ mặt kiểu "tôi mà đi viết thư tình?", liền tỏ vẻ không hài lòng.
Hai người nhìn nhau mười giây.
Bỗng, cô bước lên trước, túm lấy vạt áo cậu, khẽ lắc: "Nói đi mà…"
Giọng cô kéo dài, hiếm hoi mang theo chút nũng nịu.
"…"
Trong vài giây ngắn ngủi, Lộ Kinh Đường cảm giác đầu óc mình như trống rỗng.
Anh không ngờ Ôn Chước Hoa – bình thường luôn điềm tĩnh, lý trí – khi say lại thành thế này.
Cô biết làm nũng, biết giận dỗi, còn chủ động hôn người ta.
Nếu tối nay người tiễn cô về là Cơ Giản? Hoặc một gã đàn ông khác? Rốt cuộc cô muốn hôn ai?
Anh nhìn chằm chằm cô, khoanh tay trước ngực, ánh mắt sâu tối, mang theo một thứ nguy hiểm khó diễn tả, tựa như đang đe dọa: "Ôn Chước Hoa, cậu có biết vừa rồi cậu hôn ai không?"
Ôn Chước Hoa đáp dứt khoát: "Tất nhiên tôi biết, tôi đang hôn…"
Cái tên ấy như mắc lại nơi cổ họng, cô bỗng khựng lại.
Cô quay đầu, chỉ thấy trăng sáng vẫn lặng lẽ treo trên bầu trời soi khắp sân bóng rổ.
Nhưng dường như có một chàng thiếu niên phóng khoáng đã chạy từ nơi ấy, vượt qua thời gian dài đằng đẵng để tiến về phía cô, gọi cô là Yêu Yêu, mặc kệ bao nhiêu ánh mắt xung quanh, vẫn nghiêm túc mỉm cười nói: "Tôi biết cậu thích tôi, tôi cũng thích cậu."
Sống mũi cô bất giác cay xè. "Tôi đang hôn cậu ấy."
…
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Cô bắt máy, khịt mũi, mở miệng trước: "A Hoè, cậu ấy… cậu ấy có thích mình không?"
Bên kia, Trần Hoè vừa kết nối cuộc gọi, còn chưa kịp hỏi cô đang ở đâu thì đã bị câu hỏi như sét đánh giữa trời quang làm cho chết sững: "Ai cơ?! Bé Yêu Yêu, cậu đang ở với ai vậy?!"
Ôn Chước Hoa ngoan ngoãn quay camera về phía anh cho Trần Hoè nhìn.
Trần Hoè: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!