Chương 86: Ngoại truyện: 88, Đại diện Vũ trụ tiêu diệt anh

Từ ngày bị anh chàng ngốc A Nhàn lời ít nghĩa nhiều giáo huấn một trận, A Trung vẫn luôn cảm thấy bộ não của bản thân đủ dùng vậy nên lập tức thay đổi thái độ với Tô Lê. A Trung là một người tận chức tận trách, vẫn luôn thề sống chết trung thành với thiếu gia nhà anh ta. Cho nên vì nâng cao chất lượng phục vụ cho thiếu gia nhà mình, vì đảm bảo bát cơm của bản thân, anh ta quyết định cần đối đãi thật tốt với vị "Thiếu phu nhân" này.

Muốn có được quan hệ thật tốt với một người nào đó, A Trung cho rằng điều quan trọng nhất chính là cần phát hiện ra những điểm phát sáng trên người đối phương! Đúng, điểm phát sáng! Bởi vì ánh mắt của thiếu gia vĩnh viễn không bao giờ sai, dù cho tên nhóc đó có ồn ào hồ nháo, vừa ồn vừa nháo, bộ dáng nhìn qua cũng thực khô gầy héo quắt, còn là một thằng nhóc con nữa, nhưng điểm sáng ý mà, cố tìm chắc chắn vẫn có thể tìm ra được.

Từ ngày hôm đó sau khi tan học Tô Lê liền đến báo danh trước cửa căn trạch viện, thấy A Trung cũng không có nháo loạn với mình nữa, Tô Lê dương dương tự đắc cho rằng bản thân đã giành được thắng lợi toàn phần, những lúc đi qua trước mặt A Trung liền chuyển dùng bộ dáng ông lớn đi qua, hại mấy vị đồng nghiệp cùng làm với A Trung suýt nữa thì cười tới vỡ bụng. A Trung đối với việc này cũng thực bất lực.

Nhưng Tô Lê vẫn không thể tiến vào bên trong căn nhà. Ngược lại là chú Bách ngày ngày phái người mở rộng cửa lớn, trước cửa bày một chiếc bàn, không phải cùng Tô Lê đánh cờ thì là cùng cậu nhóc uống trà, một người ngồi bên trong, một người ngồi bên ngoài, thế này chắc không vi phạm mệnh lệnh của thiếu gia đi?

Luận tâm cơ người già của chú Bách. Nhà có người già như có tàng kho báu.

Lúc Ninh Hàn nhận được tin tức thực sự khóc cười không xong, cái đôi một già một trẻ này thực là, này rõ ràng là liên hợp với nhau phá lời anh đây mà, làm bộ làm tịch cho anh nhìn chứ đâu. Có điều chuyện bên này của anh cũng thực đủ bận rộn, liền để hai người đó chơi đùa tiếp đi. Khổ nỗi vài ngày sau Ninh Hàn lại nhận được tin tức thêm lần nữa liền không khỏi nhíu chặt lông mày, âm thanh nói chuyện cũng lạnh khác thường.

"Mưa? Hai người kia vẫn còn ở bên ngoài?"

"Cậu ấy hắt xì? Mấy cái?"

"Tôi hỏi cậu hắt xì mấy cái?"

"Còn cần tôi dạy cậu làm như thế nào hả? Trực tiếp đem người vác vào trong nhà."

"Còn muốn tôi phải nhắc lại lần thứ hai sao?"

Cúp điện thoại, Ninh Hàn xoay đầu qua nhìn một người khác cũng đang ngồi trong phòng nói:

"Tôi quên nói với ông một chuyện, tôi có người mình thích rồi, cậu ấy đang đợi tôi ở nhà."

Ninh Giang ngẩng phắt lên, đôi môi khẽ động lại không nói lời nào.

"Tôi tất nhiên sẽ không giống ông không biết chịu trách nhiệm với người yêu của mình, cho nên nếu không có gì ngoài ý muốn thì cậu ấy chính là người mà tôi muốn kết hôn. Có điều, tôi lại quên nói với ông một điều, cậu ấy là con trai."

Lời nói của Ninh Hàn lạnh thấu xương cốt, lại mang theo sự trào phúng cùng khinh bỉ, từng chữ từng chữ đập vào tim Ninh Giang.

"Con trai? Mày vì muốn báo thù tao nên muốn để nhà họ Ninh tuyệt hậu sao?"

Rốt cuộc thì Ninh Giang cũng không nhịn được phải mở miệng nói chuyện, âm thanh đó đã tức tới phát run.

"Báo thù?"

Ninh Hàn lại điềm nhiên bật cười, xoay người dựa vào cạnh cửa sổ, cầm ly rượu lên nhẹ nhàng uống một ngụm,

"Ông hình như...... đánh giá bản thân mình qúa cao rồi thì phải."

Ninh Giang ngẩn ra, cục tức như nghẹn lại giữa cổ họng, nghẹn tới cả khuôn mặt cùng cần cổ của ông ta đều muốn đỏ au. Ông ta không khỏi trừng mắt nhìn vào đứa con trai đang bình thản chậm rãi uống rượu của mình, trong mắt không rõ là sự phẫn nộ hay lòng hận thù hoặc có lẽ là điều gì khác.

Ông ta thua rồi, con trai ông ta xuất sắc hơn nhiều so với những gì ông ta đã nghĩ. Ông ta vẫn luôn hi vọng Ninh Hàn có thể trở thành một người như chính cái tên của nó, trái tim phải lạnh lẽo hơn nữa, phải tàn nhẫn hơn nữa, như vậy mới có thể gánh vác Ninh gia của bọn họ. Nhưng con trai từ tướng mạo tới sở thích đều giống với mẹ của nó, làm Ninh Giang oán giận hết lần này đến lần khác. Nhưng cuối cùng thì ông ta đã sai rồi.

Con trai ông ta không chỉ kế thừa gen của mẹ nó, trên người ít nhiều cũng chảy dòng máu người họ Ninh nhà ông

-- Lãnh khốc, quyết tuyệt, thậm chí là tàn nhẫn.

"Mày nhìn đi, cuối cùng mày cũng đi trên còn đường giống tao đó thôi." Ninh Giang bật cười nói,

"Trước đây mày mở miệng đóng miệng đều nói không nguyện ý tiếp nhận sự nghiệp của tao, không nguyện ý làm một kẻ giết người như tao, rồi thì sao, không phải vẫn dấn thân vào đấy thôi, thậm chí còn ra tay với chính cha của mình, mày với tao có cái gì khác biệt chứ?"

"Khác biệt?"

Bàn tay cầm ly rượu của Ninh Hàn nhẹ nhàng chuyển động, nhìn dung dịch đỏ thẫm trong ly đảo vòng, đôi mắt tích tụ sương lạnh của anh nhìn về phía Ninh Giang nói:

"Tôi không cần cái gọi là khác biệt, đó chỉ là những ác ý mà người khác áp đặt trên người tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!