Trên tấm thảm đỏ tươi cực đại được tô điểm thêm những hoa văn màu đen phức tạp, đèn treo thủy tinh phát ra ánh sáng chói lóa, phác họa ra từng thứ lại từng thứ phồn hoa thơ mộng. Hai đầu của chiếc bàn đánh bạc hình thoi phân biệt ngồi hai người xa xa đối lập.
Nhân viên phát bài trẻ tuổi hiển nhiên không phải là người có ý trí kiên định, động tác phát bài mặc dù tiêu chuẩn thành thục, nhưng nếu tỉ mỉ quan sát liền có thể thấy được cánh tay anh ta có hơi run rẩy, trên trán cũng được bao phủ bởi lớp mồ hôi tinh mịn.
Bên tay trái của anh ta là một người đàn ông trung niên khoảng tầm bốn mươi tuổi, mặt vuông, lông mày rậm, mái tóc được chải chuốt bóng mượt, tây trang gọn gàng, vừa nhìn có thể thấy là một thương nhân có giáo dưỡng. Mà bên tay phải của anh ta đang ngồi một người thanh niên trẻ tuổi, mặc trên người kiện áo khoác giản lược màu đen, làn da trắng bệch, khuôn mặt tinh tế, trông giống vị thiếu gia con nhà quý tộc.
Tổ hợp thương nhân cùng thiếu gia nhà quý tộc nghe qua thực có phong phạm của xã hội thượng lưu, điều làm cho người nhân viên phát bài lo lắng như vậy là vì phía sau lưng hai người họ đều đứng một hàng mười mấy hán tử cao to mặc tây trang đen, nó trực tiếp phản ánh ra thân phận thực sự của hai vị thương gia cùng thiếu gia quý tộc ngồi ở đây.
"Ninh thiếu, cậu không suy nghĩ thêm sao? Đề nghị của tôi đối với cậu mà nói cũng không thiệt thòi gì."
"Không tất yếu."
Người được gọi là Ninh Thiếu kia tất nhiên chính là Ninh Hàn mới vội vàng xuất ngoại, anh đặt ly rượu trong tay xuống, nói:
"Việc làm ăn của ông chủ Tiền đúng là lợi ích đầy đủ, nhưng tôi không làm chuyện làm ăn này đã lâu, e rằng phải làm ngài thất vọng rồi."
Người đàn ông trung niên tên gọi là Tiền Cửu, cùng ngành với Ninh Hàn. Một Hoa kiều ở nước ngoài cũng là đoàn thể phát triển không tồi, người đông, thực lực về kinh tế cũng tương đối mạnh. Thế lực của Tiền Cửu mặc dù không lâu đời bằng Ninh gia, nhưng tục ngữ nói lệnh vua thua lệ làng, Ninh Hàn cũng không thể khinh thường ông ta. Lần này Ninh Hàn tới gặp Tiền Cửu là bởi vì nơi cư trú của Ninh Giang chính là trong phạm vi thế lực của Tiền Cửu, đương gia đời trước của Ninh gia Ninh Giang cứ trú trong địa bàn của mình, Tiền Cửu không có khả năng không lưu ý. Cho nên cần phải triệt để tra rõ Ninh Giang đã bí mật cấu kết với những người nào, tìm Tiền Cửu không thể nghi ngờ chính là biện pháp nhanh nhất.
"Người khác nói tôi còn không tin, nhìn vào quyết định ngày hôm nay, Ninh thiếu cậu là thực sự muốn hướng về phía bạch đạo mà đi sao?"
Tiền Cửu mỉm cười nói:
"Chuyện làm ăn này tôi cũng không tới nỗi không phải Ninh thiếu liền không được, mấy ngày trước có người tìm tôi bàn bạc qua, chỉ cần tôi giúp đỡ, lô hàng này của tôi có thể thuận lợi xuất tới trong nước, đồng thời tìm mối tiêu thụ lâu dài. Nhưng tôi còn đang do dự một chút, cùng với hợp tác với người đó không bằng cùng hợp tác với Ninh thiếu. Tiền mỗ mặc dù nhiều năm không còn ở trong nước, nhưng tin tức về Ninh thiếu vẫn biết được ít nhiều, tôi không cho rằng bọn họ có tư cách đối đầu với cậu, nghĩ dùng một mối làm ăn kéo tôi xuống nước cũng quá không thông minh rồi."
"Không thông minh, nhưng cũng là một sự lựa chọn không phải sao." Ánh mắt Ninh Hàn lạnh lẽo quét một vòng toàn cục, bố trí nhân thủ cùng vị trí đứng thực làm người ta đáng suy ngẫm,
"Nếu không chuẩn bị của ông chủ Tiền ở đây cũng không hoàn mỹ tới vậy."
"Muốn giữ cậu lại, không chuẩn bị tốt một chút sao được chứ."
Tiền Cửu không hề có ý giấu giếm, chỉ là nhìn lướt qua nhân viên chia bài một cái nói:
"Có điều tôi cũng không muốn vừa tới liền xé rách da mặt với cậu. Tôi vẫn là câu nói đó, so với bọn họ, tôi càng nguyện ý hợp tác với Ninh thiếu cậu."
"Hợp tác có thể, chuyện làm ăn thì không cần bàn." Ninh Hàn nói:
"Tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ ràng."
"Vậy chúng ta cược một ván thế nào? Nếu cậu thắng tôi sẽ để cậu rời đi an toàn, coi như cho Ninh thiếu một cái nợ nhân tình; thua, vậy chúng ta không thể không xé da mặt quyết đấu một trận rồi. Gần đây vừa đúng lúc tôi mới mua lô súng mới, có thể đem ra thử nghiệm một chút."
Một trong những tài nguyên chủ yếu của Tiền Cửu chính là vài cái sòng bạc ngầm, bản thân ông ta cũng khá thích bài bạc cá cược.
Khóe miệng Ninh Hàn nhếch lên, đôi mắt lạnh lẽo không có chút biểu cảm nào,
"Dùng tôi để thử súng cũng không phải chuyện tốt."
Ninh Hàn vốn không xuất hiện nhiều, thông tin người ngoài biết về anh rất ít, còn về năng lực đánh bạc tất nhiên biết lại càng ít. Cũng không biết Tiền Cửu có phải bắt nạt Ninh Hàn lạ nước lạ cái hay không, mới vừa bắt đầu đã muốn động thủ, dù sao ai cũng có thể nhìn ra ván bạc này cực kì bất lợi cho Ninh Hàn.
Tiền Cửu đã có sự chuẩn bị từ sớm, lại còn đang ở trong sòng bạc của mình, sử dụng dụng cụ đánh bạc của nhà mình, Ninh Hàn là kẻ ngoại lai, vừa bắt đầu đã không có lợi thế. Tiền Cửu cũng là một người khéo léo, mới bắt đầu còn vòng vo với Ninh Hàn nhiều như vậy, cũng thực là không muốn triệt để xé rách mặt với Ninh Hàn, dù gì danh tiếng hung tàn của Ninh Hàn vẫn còn đó, ông ta cũng không muốn chặt đứt mất đường lui của chính mình.
"Được hay không chỉ có thử mới biết được, có câu cầu phú quý trong nguy hiểm."
Ninh Hàn không nói thêm gì nhiều, dáng vẻ bình chân như vại, khuôn mặt bình tĩnh không có bất cứ sự sợ hãi hay lo lắng nào cho cục diện sinh tử trước mắt. Tiền Cửu nhìn vậy trong lòng không khỏi bồn chồn lo lắng, Cái người tên Ninh Hàn này ông nhìn không thấu, giống như một vũng nước đục, không đơn giản chỉ là mắt nhìn không thấy đáy, mà chính là độ sâu trong vòng 1m đã không nhìn rõ bên trong là gì.
Lúc này tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Tất cả mọi người nhịn không được nhìn qua, trong tình cảnh quan trọng như này, là điện thoại của tên nào không thức thời mà reo vang kiểu đó.
Ninh Hàn nhíu chặt lông mày, chủ nhân của cái điện thoại này chính là anh, đây là một cái điện thoại khác của anh đang được đặt trên người thuộc hạ phía sau, chuyên dùng để liên hệ với người phụ trách công việc trong nước. Điện thoại vang lên vào giờ khắc này, chỉ có thể là chuyện liên quan đến Tô Lê. Chỉ cần là chuyện liên quan đến Tô Lê đều được Ninh Hàn cho phép, bất kể là giờ khắc nào đều có thể gọi điện thoại tới hỏi.
Sau đó dưới bao anh nhìn qua, vị thuộc hạ nọ nhanh chóng móc điện thoại ra, không có lập tức ngắt cuộc gọi mà nhìn về phía Ninh Hàn bên kia, chỉ thấy anh không nhanh không chậm nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!