Chương 6: Lên xe

"... Ý cô là, hôm nay buổi trưa cô gặp một người phụ nữ đáng ngờ đã phẫu thuật thẩm mỹ để giống hệt Thương Tứ tiểu thư, cô nghi ngờ cô ta là do đối thủ của cô cố tình cử đến để tiếp cận, muốn dùng mỹ nhân kế để giăng bẫy cô?"

Tạ Mi nghe xong lời của Vệ Dĩ Hàm, lại lặp lại một lượt.

Vệ Dĩ Hàm không trả lời, chỉ liếc cô một cái, để cô tự hiểu.

Tạ Mi: "..."

Đây là kiểu thủ đoạn thương chiến mới nào vậy?

Cô theo Vệ Dĩ Hàm tranh giành vị trí thừa kế mấy năm nay, thủ đoạn mưu mô nào mà chưa từng thấy? Nhưng phẫu thuật thẩm mỹ thành vợ quá cố của Vệ Dĩ Hàm để thi triển mỹ nhân kế thì đúng là lần đầu, quá mới lạ rồi.

Tạ Mi nhịn không được mà cảm thán về tư duy kỳ dị của kẻ đứng sau: "Bọn họ được lợi gì từ việc này chứ?"

Nếu Thương Thời Thiên là bạch nguyệt quang của Vệ Dĩ Hàm thì còn có thể lấy gương mặt này làm bàn đạp, đi theo con đường "thế thân bạch nguyệt quang, lật kèo leo lên". Nhưng Thương Thời Thiên vốn không phải bạch nguyệt quang của Vệ Dĩ Hàm!

Giới thượng lưu Đông Thành ai chẳng biết mối quan hệ giữa Thương Thời Thiên và Vệ Dĩ Hàm chỉ là kết hôn trên giấy tờ, chẳng khác gì người lạ?

Đừng nói đối phương chỉ là phẫu thuật cho giống Thương Thời Thiên, cho dù Thương Thời Thiên thật có xuất hiện trước mặt Vệ Dĩ Hàm, cô ấy cũng không vì thế mà rung động ngay được đâu!?

Tạ Mi nói: "Vệ tổng, cho tôi nói thẳng, kẻ chủ mưu phía sau chuyện này chắc chắn không phải người Vệ gia."

Người Vệ gia đều nghĩ rằng Vệ Dĩ Hàm vẫn luôn không quên mối tình đầu Doãn Tại Thủy, thậm chí giới nhà giàu Đông Thành còn lan truyền một tin đồn rằng: năm xưa Vệ Dĩ Hàm lợi dụng thế lực Thương gia để giúp cha cô cướp lấy quyền thừa kế Vệ gia, sau khi Thương Thời Thiên hết giá trị lợi dụng thì bị cô trừ khử, nhường chỗ cho Doãn Tại Thủy.

Sở dĩ nói là "tin đồn" vì lời đồn này không đứng vững — dù Vệ Dĩ Hàm giúp cha mình nắm quyền, nhưng cô vẫn còn anh chị em khác, ai cũng dòm ngó vị trí người thừa kế, lúc đó còn chưa phải lúc để "qua cầu rút ván".

Cô chẳng những không có lý do gì để hại Thương Thời Thiên, mà còn bị Thương gia giận lây, bị cha đày đi vùng xa mấy năm trời.

Nếu không nhờ năng lực xuất sắc và thủ đoạn đủ tàn nhẫn, e rằng giờ này cô vẫn đang ngồi chơi xơi nước ở chi nhánh.

Nhưng điều đó cũng phần nào chứng minh mối quan hệ giữa Vệ Dĩ Hàm và Thương Thời Thiên hoàn toàn không có tình cảm gì — nếu họ từng thể hiện thân mật một chút, dù chỉ là diễn, thì kịch bản của lời đồn đã khác rồi.

Vậy thì là đứa ngốc nào bày ra cái bẫy ngốc nghếch thế này?

...

Vệ Dĩ Hàm lạnh nhạt nói: "Là hay không, phải dựa vào bằng chứng. Tôi muốn thấy sự thật, không phải suy đoán của cô."

Tạ Mi gật đầu, rồi lại hỏi: "Phía Thương gia thật sự không cần điều tra sao?"

Dù gì chuyện này cũng liên quan đến Thương Thời Thiên nên Thương gia vẫn là bên có khả năng dính líu nhiều nhất.

Vệ Dĩ Hàm trầm giọng: "Thương Thời Thiên là vết thương lòng của Thương gia, họ sẽ không tự vạch áo cho người xem lưng đâu."

"Cô cứ làm việc đi, có kết quả điều tra thì lập tức báo cho tôi."

Tạ Mi đi rồi, Vệ Dĩ Hàm gọi một cuộc điện thoại: "Cô ta có gì bất thường không?"

Đầu dây bên kia, vệ sĩ im lặng một giây, nói: "Cô ấy... rất bất thường."

Vệ Dĩ Hàm thu lại vẻ mặt: "Nói."

Giọng vệ sĩ có vẻ khó khăn: "Cô ấy... nhặt rác, có thể coi là bất thường chứ?"

Vệ Dĩ Hàm: ...

?

??

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!