Nhìn thấy xe chạy đến một đoạn đường lạ, Thương Thời Thiên mới phản ứng lại: "Chúng ta không về sao?"
Vệ Dĩ Hàm đáp: "Đi dạo một chút."
Nhưng lại không nói rõ là đi đâu.
Thương Thời Thiên tưởng cô nói là đi dạo phố, không ngờ xe chạy hơn mười phút, đoạn đường trước mắt dần trở nên quen thuộc.
"Con đường này..."
Mặc dù tên cửa tiệm và phong cách trang trí đã thay đổi nhiều, nhưng tên đường và dải cây xanh xung quanh thì vẫn như cũ.
Chẳng bao lâu sau, một tòa nhà rất quen thuộc xuất hiện trước mắt cô.
Bảo tàng Văn hóa Cờ vây!
Thương Thời Thiên nhìn sang Vệ Dĩ Hàm: "Sao tự nhiên chị lại muốn đến đây dạo?"
"Lâu rồi chưa đến." Vệ Dĩ Hàm đáp.
Thương Thời Thiên nghĩ thầm, nếu lần cuối cùng Vệ Dĩ Hàm đến đây là lúc hai người họ gặp nhau để xem mắt, thì đến nay cũng gần mười năm rồi.
Cô nói: "Nhưng mà tôi không mang theo CMND."
"Bây giờ đã đóng cửa rồi." Vệ Dĩ Hàm nói.
Thương Thời Thiên vừa định nói, thế chẳng phải càng không vào được sao?
Nhưng chợt nghĩ đến chuyện Vệ Dĩ Hàm chắc chắn sẽ không dùng cách thông thường để vào, cô im bặt.
Dù không cần thiết, Vệ Dĩ Hàm vẫn giải thích: "Bảo tàng Văn hoá Cờ vây hiện giờ đã được tư nhân tiếp quản."
Thương Thời Thiên sững người.
"Bảo tàng Văn hóa Cờ vây ngày trước đã sáp nhập với Bảo tàng Văn hóa Cờ bài, trở thành một khu trưng bày trong bảo tàng đó và chuyển sang quận Lâm Giang. Còn nơi này hiện giờ là bảo tàng Cờ vây do tư nhân quản lý."
Bảo tàng Văn hóa Cờ vây được Hội Cờ vây và Học viện Cờ quốc gia chi nhánh Đông Thành chuẩn bị từ năm 2008 và khai trương năm 2010.
Từ khi khai trương đến nay luôn hoạt động trong tình trạng thua lỗ, chủ yếu nhờ vào các khoản quyên góp và trợ cấp nhà nước.
Nhưng sau khi Thương Thời Thiên bị hại, Lâm Sĩ Chương – nguyên là hội trưởng danh dự của Hội Cờ vây – đã từ chức và hiếm khi xuất hiện tại các sự kiện cờ vây.
Những người trước đây quyên góp vì nể mặt Thương gia cũng lần lượt ngừng quyên góp.
Chỉ dựa vào trợ cấp nhà nước thì không đủ duy trì hoạt động của bảo tàng. Cộng thêm việc Bảo tàng Văn hóa Cờ bài đang chuẩn bị khai trương, nhằm tránh phân tán tài nguyên, người ta đã quyết định sáp nhập bảo tàng Cờ vây vào đó.
Năm 2018, bảo tàng cũ được tư nhân tiếp quản và đổi tên thành Bảo tàng Cờ vây.
Thương Thời Thiên không nói gì.
Vệ Dĩ Hàm tưởng cô sẽ cảm thấy hụt hẫng, vừa định an ủi thì bất ngờ nghe cô bật cười: "Nói vậy thì chứng tỏ ngày càng có nhiều người quan tâm đến cờ vây rồi."
Dù trong khoảnh khắc có chút tiếc nuối, nhưng nghĩ theo hướng tích cực, có người chịu bỏ tiền ra duy trì bảo tàng Cờ vây chứng tỏ ngọn đuốc truyền thừa cờ vây vẫn chưa tắt.
Ánh sáng trong mắt cô cũng chiếu thẳng vào trái tim Vệ Dĩ Hàm.
Vệ Dĩ Hàm khẽ mỉm cười, gật đầu.....
Bảo tàng tư nhân có quy định tiếp khách tham quan thoải mái hơn một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!