Chương 47: Không được thích Vệ Dĩ Hàm

Sau bốn ngày, Thương Thời Thiên quay lại phòng cờ vây của Đại học Đông Thành thì phát hiện số sinh viên ở đây đông hơn trước, nhưng người chơi cờ lại ít hơn hẳn.

Hiện tượng kỳ lạ này là vì tuần thi cử đang đến gần.

Đại học Đông Thành nghỉ hè vào ngày 3 tháng 7, nên một đến hai tuần trước đó là thời gian thi cuối kỳ của các môn chuyên ngành. Vì vậy, đám sinh viên chơi bời cả học kỳ sẽ bắt đầu cày cuốc điên cuồng trong tuần trước kỳ thi.

Thư viện và phòng tự học đều đã kín chỗ, những sinh viên thường đến phòng cờ vây để chơi cờ cũng chuyển qua đây ôn bài.

Ở đây có máy lạnh, lại yên tĩnh, là nơi cực kỳ lý tưởng để học bài.

Tất nhiên, nếu có sinh viên đến chơi cờ thật, những người ôn bài vẫn phải nhường chỗ.

Tuy nhiên, trừ các sinh viên phải đi thi đấu ra thì chẳng còn mấy ai có nhã hứng chơi cờ vào lúc này.

Thương Thời Thiên gặp Trần Nhất Huân tại phòng cờ vây.

Trần Nhất Huân có chút ngượng ngùng nói: "Hôm nay mình dậy trễ, không kịp giành chỗ."

Thương Thời Thiên mỉm cười đầy thấu hiểu.

Trần Nhất Huân hỏi: "Mấy hôm nay hình như cậu không đến?"

Thời gian gần đây cô vừa phải ôn thi, vừa phải ứng phó với kỳ thi cuối kỳ của các môn tự chọn, còn phải chuẩn bị hồ sơ để xin tham gia hoạt động thực tập hè của Quỹ Phượng Hoàng, căn bản không có thời gian đến phòng cờ.

Hai người thường liên lạc qua WeChat nên Trần Nhất Huân cũng không để ý là mấy hôm nay cô không đến.

Vừa rồi nghe nhân viên quản lý chào hỏi Thương Thời Thiên, cô ấy mới sực nhớ.

Thương Thời Thiên nói: "Mình bị cúm nên ở nhà nghỉ mấy hôm."

Trần Nhất Huân lo lắng: "Giờ cậu sao rồi?"

"Mình không có triệu chứng gì, chỉ sợ lây cho người khác nên mới ở nhà, giờ thì đã âm tính rồi. Nhưng để an toàn, cậu cũng đeo khẩu trang đi. May là mình mang theo mấy cái."

Thương Thời Thiên mở ba lô, lấy ra một cái khẩu trang đưa cho cô ấy.

Ánh mắt Trần Nhất Huân vô thức rơi vào cổ tay Thương Thời Thiên — ở đó không có gì cả — khiến cô không khỏi có chút thất vọng.

Nhưng khi Thương Thời Thiên lục túi lấy khẩu trang, cô ấy lại thấy chuỗi hạt màu trà kia, lòng lập tức ấm lại đôi chút.

Cô buột miệng hỏi: "Cậu không thích đeo vòng tay hay phụ kiện à?"

"Không hẳn là thích hay không thích, chỉ là khi đánh cờ, đeo đồ trang sức khá bất tiện."

Thương Thời Thiên ngừng lại một chút, rồi lấy chuỗi hạt mà Trần Nhất Huân tặng buộc vào một móc nhỏ trên ba lô như móc trang trí, nói:

"Có khi lần này mình không có triệu chứng là nhờ chuỗi hạt này đấy. Mình treo nó ra ngoài, chắc cũng có thể bảo vệ mình thêm nhỉ?"

Trần Nhất Huân vừa bất đắc dĩ, vừa muốn bật cười.

Dù biết rõ Thương Thời Thiên chỉ xem mình là bạn, nhưng hành động nhỏ này khiến cô cảm thấy làm bạn cũng không thiệt gì.

Cô cười nói: "Mình không làm phiền cậu hướng dẫn chơi cờ nữa, mình cũng phải về rồi, không thì chỗ ngồi lại bị chiếm mất, lúc đó chẳng biết khóc ở đâu."

Thương Thời Thiên bước vào phòng học chuyên ngành cờ vây, bất ngờ thấy trong phòng khá đông người.

Hỏi ra mới biết, chuyên ngành cờ vây cũng có thi cuối kỳ và thời gian thi còn sớm hơn các ngành khác một tuần.

Chuyên ngành cờ vây thuộc một hướng nhỏ trong ngành Truyền thông. Sinh viên ngành này sau khi tốt nghiệp chủ yếu làm bình luận viên thi đấu cờ, giáo viên dạy cờ vây, hoặc làm việc tại các tổ chức thể thao. Muốn tốt nghiệp, họ bắt buộc phải đạt trình độ nghiệp dư tam đẳng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!