Về tài sản, Thương gia trước khi liên hôn còn không lọt nổi vào top 20 gia tộc giàu có nhất Đông Thành.
Nhưng với danh tiếng là một "thế gia ngàn năm", nhân mạch và tài nguyên giáo dục của Thương gia lại là thứ mà nhiều gia tộc quyền quý khác có mơ cũng không với tới.
Chính vì vậy, dù thế hệ thứ ba mới của Thương gia trước khi trưởng thành hiếm khi giao lưu với đám con cháu giàu có khác ở Đông Thành nhưng giới thượng lưu nơi đây cũng chưa bao giờ dám nói xấu họ sau lưng.
Thậm chí mỗi khi Thương gia gửi lời mời, các gia tộc đều nhiệt tình hưởng ứng.
Vệ gia nhờ việc Vệ lão gia tài trợ giải đấu cờ vây "Cúp Vệ Đạt" mà thông qua Hội trưởng danh dự của hiệp hội cờ vây – Lâm Sĩ Chương, mối quan hệ với Thương gia còn khăng khít hơn các gia tộc khác.
Thế nhưng Vệ gia con cháu đông đúc, tính cả con cháu bên nội bên ngoại của lão gia, lên đến hơn mười người.
Dù Vệ Dĩ Hàm rất xuất sắc thì giới tính của cô cũng khiến lão gia không định nghiêng toàn bộ tài nguyên gia tộc về phía cô.
Vì vậy, tuy Vệ Dĩ Hàm từng tham dự một số buổi tiệc của Thương gia, nhưng được đích thân đưa đến thăm Thương Dữ Phượng trong một dịp không phải lễ tết hay yến tiệc – đây là lần đầu tiên.
Trực giác của cô cho rằng lý do không phải vì cha mình có tài giỏi gì khiến Thương Dữ Phượng phải để mắt đến, mà là còn có nguyên nhân sâu xa hơn phía sau.
Quả nhiên, người thật sự chủ động đưa cô đến gặp Thương nữ sĩ lại là Trưởng công chúa của Tập đoàn Phượng Hoàng – Thương Huyền Ngạn.
Hơn nữa, người họ muốn gặp cũng không phải Thương Dữ Phượng mà là Thương Vận Ngọc.
Vệ Dĩ Hàm nhạy bén nhận ra, lần gặp mặt này về bản chất là một cuộc thương lượng mang tính chất thương mại.
Còn cô, chỉ là được dắt theo.
Sau màn chào hỏi xã giao, Thương Vận Ngọc, Thương Huyền Ngạn và Vệ Ung Khôn nhanh chóng vào thư phòng.
Vệ Ung Khôn để Vệ Dĩ Hàm lại ở phòng khách trò chuyện cùng bà Thương Dữ Phượng.
Nói từ góc độ đó thì đúng là cô cũng được xem là đến thăm bà Thương thật.
Thương Dữ Phượng dù đã ngoài sáu mươi nhưng vẫn giữ được mái tóc đen.
Bà có gương mặt hiền từ, trong lòng ôm một con mèo Anh lông dài.
Con mèo rất ngoan, đôi mắt màu hổ phách mở to tò mò nhìn Vệ Dĩ Hàm, chiếc đuôi lông xù phe phẩy trên người Thương Dữ Phượng.
Giống như hầu hết các bà nội trong gia đình truyền thống, Thương Dữ Phượng quan tâm hỏi han Vệ Dĩ Hàm về việc học hành, sinh hoạt.
Vệ Dĩ Hàm lần lượt trả lời đầy đủ.
Cuối cùng, cô tò mò chủ động hỏi: "Bà Thương, con mèo này có tên không ạ?"
Đuôi mắt của bà Thương vốn đã có nếp nhăn nhẹ, nay càng hằn sâu hơn chút khi cười: "Có chứ, tên nó là Lạn Kha, tên gọi thân mật là C.C."
"'Lạn Kha' là ý chỉ cờ vây, còn C. C thì sao ạ?"
"Cái tên nhỏ là do Tiểu Ngũ đặt, bà cũng không biết ý nghĩa là gì đâu."
"Vậy tên chính là do Thương Thời Thiên đặt ạ?"
Bà Thương ngạc nhiên: "Sao cháu không nghĩ là do ông Lâm đặt?"
Vệ Dĩ Hàm đâu thể nói rằng ông Lâm tuy thích cờ vây, nhưng không đến mức si mê, cuộc sống của ông còn nhiều thứ khác, không giống người sẽ đặt cho mèo tên "Lạn Kha".
Còn Thương Thời Thiên...
Vệ Dĩ Hàm khẽ cười: "Cháu chỉ đoán đại thôi, hoặc là ông Lâm, hoặc là Thương Thời Thiên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!