Chương 45: Mối tình đầu

Buổi tối ở Đông Thành rực rỡ ánh đèn.

Tạ Mi bước vào một nhà hàng Tây cao cấp, dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, cô đi đến một bàn ăn nhất định.

Doãn Tại Thủy – người đã ngồi chờ từ lâu – đứng dậy chào cô: "Miss Xie, Nice to meet you."

Tạ Mi bắt tay cô ta với nụ cười xã giao đầy gượng gạo, cũng đáp lại bằng một câu tiếng Anh.

Chào hỏi xong, cô nói: "Hy vọng Doãn tiểu thư hẹn tôi tối nay không phải chỉ để kiểm tra trình độ tiếng Anh của tôi."

Đôi môi đỏ của Doãn Tại Thủy khẽ nhếch, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy kiêu ngạo: "Tạ tiểu thư, cô thật hài hước."

Sau khi ngồi xuống, Tạ Mi liếc nhìn xung quanh rồi hạ giọng nói: "Cô hẹn tôi đến đây để bàn chuyện công, không sợ phía Tập đoàn Chu Nhiên phát hiện sao?"

"Yên tâm, bọn họ chỉ cho rằng tôi đang cố gắng nâng giá mua lại giúp họ thôi."

Tạ Mi không biết phải đáp lại thế nào.

Nếu không phải Vệ Dĩ Hàm nói với cô rằng thương vụ thâu tóm của Tập đoàn Chu Nhiên có vấn đề, dặn cô cố gắng âm thầm phối hợp với Doãn Tại Thủy điều tra thì cô cũng chẳng tốn thời gian đến đây.

Tạ Mi nói: "Hy vọng cô thật sự là đến bàn chuyện nghiêm túc."

Doãn Tại Thủy mỉm cười tự tin, bình tĩnh đáp: "Tất nhiên tôi đến để bàn chuyện công. Nhưng tôi cũng rất quan tâm đến sức khỏe của Vệ, dù sao thì cô ấy mới là người chủ đạo thương vụ lần này, sức khỏe của cô ấy ảnh hưởng trực tiếp đến việc hợp tác tiếp theo giữa chúng ta. Tôi muốn hiểu rõ tình trạng của cô ấy – vậy cũng hợp lý chứ?"

Tạ Mi: ...

Cô thật sự rất tò mò, năm xưa Vệ Dĩ Hàm làm sao lại ở bên một người như Doãn Tại Thủy?

Người phụ nữ này khôn ngoan, khéo léo, thâm sâu khó lường.

Không phải là không tốt – người quá ngây thơ thì chẳng thể tồn tại nổi ở phố tài chính, càng không thể nổi bật giữa hàng nghìn thiên tài tài chính để trở thành "bạch kỵ sĩ" được người người công nhận.

Chỉ là... cô cảm thấy Vệ Dĩ Hàm thích kiểu người đơn giản hơn.

Ví dụ như...

Trong đầu Tạ Mi bất chợt hiện lên hình ảnh Thương Thời Thiên – người đang được Vệ Dĩ Hàm đối xử đặc biệt.

Ý nghĩ này khiến cô nổi da gà, lập tức lắc đầu xua đuổi khỏi đầu óc.

Doãn Tại Thủy lại tưởng cô đang phủ định lời mình, liền hỏi: "Tạ tiểu thư có ý kiến khác sao?"

Tạ Mi hoàn hồn lại, nói: "Vệ tổng không sao cả, chỉ bị cảm thôi."

Doãn Tại Thủy nói: "Tôi hiểu cô ấy, cô ấy sẽ không vì một trận cảm nhẹ mà chọn làm việc tại nhà."

"Cúm cũng là cảm mà." Tạ Mi dừng một chút, bồi thêm một câu sắc bén: "Và cô không cần lo cho cô ấy đâu, ở nhà có người chăm sóc rất chu đáo rồi."

Ánh mắt Doãn Tại Thủy lóe lên một cảm xúc khó hiểu, trêu ghẹo: "Bạn gái nhỏ của Vệ đang chăm cô ấy à? Hai người sống chung rồi sao?"

Tạ Mi không hề bất ngờ khi đối phương gọi Thương Thời Dữ là "bạn gái nhỏ của Vệ Dĩ Hàm", vì trong mắt giới thượng lưu Đông Thành, "chim hoàng yến" của Vệ Dĩ Hàm chính là sinh viên trường Đại học Đông Thành.

— Một người là nữ doanh nhân gần ba mươi tuổi, một người là sinh viên trẻ chưa đến hai mươi lăm.

Trong mắt người ngoài, Thương Thời Dữ chính là bạn gái nhỏ của Vệ Dĩ Hàm!

Sự im lặng của Tạ Mi đã trở thành câu trả lời rõ ràng nhất dành cho Doãn Tại Thủy.

Cô ta nhấp một ngụm rượu, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!