Chương 42: Dính bệnh

Sau khi thêm được liên lạc với Thương Thời Đãi, tâm trạng của Thương Thời Thiên lại càng tốt hơn.

Nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến việc cô thẳng tay đập cho tơi tả mấy sinh viên trong lúc hướng dẫn họ chơi cờ vây.

Một vài sinh viên k** r*n trong nhóm chat.

Ban đầu những sinh viên khác trong câu lạc bộ còn tỏ ra thông cảm, cho đến khi họ bắt đầu khoe khoang theo đủ kiểu rằng trình cờ của mình đã tăng lên rõ rệt sau khi được Thương Thời Thiên chỉ dạy.

Các thành viên khác trong nhóm: "... Cút."

"Bớt Versailles* lại đi."

*kiểu giả vờ khiêm tốn để khoe mẽ, tự đề cao bản thân.

Sáu người này vốn dĩ đã thắng họ trong kỳ tuyển chọn, giờ lại được Thương Thời Thiên chỉ đạo nên kỳ lực càng tăng, sau này muốn thắng họ lại càng khó khăn hơn!

Thấy nhóm chat sôi nổi như vậy, Đỗ Hà hiếm hoi xuất hiện và nói một câu: "Thật sự lợi hại đến vậy sao?"

Sau khi cậu ta lên tiếng, bầu không khí trong nhóm lập tức đổi chiều, chuyển sang ca ngợi, tâng bốc và động viên cậu ta.

Hiện tại giải vô địch cờ vây liên đoàn đã bước vào vòng 9.

Trong 8 vòng trước, Đỗ Hà chỉ thắng 3 trận và thua 5 trận.

Với tư cách là thiên chi kiêu tử trong giới cờ vây, bạn bè và người hâm mộ đều kỳ vọng rất cao ở cậu, nên kết quả này hiển nhiên gây ra sự tiếc nuối lớn.

Tuy nhiên, mới chỉ một phần ba chặng đường, mọi người vẫn tin rằng Đỗ Hà có thể ngược dòng chiến thắng nên đều gửi lời động viên.

Thấy chẳng ai trả lời câu hỏi của mình, Đỗ Hà khó chịu thoát khỏi nhóm chat, rồi nhắn riêng cho Lý Chí Thân: "Có video hoặc kỳ phổ nào của Thương Thời Dữ không?"

Lý Chí Thân đã quen với thái độ cao ngạo của cậu ta, đáp lại: "Cậu muốn à? Đang trong mùa giải mà xem mấy cái này, không sợ ảnh hưởng đến phong cách đánh của mình à?"

"Tôi bị ảnh hưởng được chắc?"

Lý Chí Thân thấy vậy thì gửi luôn video và một vài đường link cho cậu: "Mấy đường link này là kỳ phổ tôi đã tải lên."

Những video đó đều đã được chỉnh sửa, vì một ván đấu kéo dài nhiều tiếng, nếu ghi hình toàn bộ thì sẽ quá tốn dung lượng và thời gian.

Anh chỉ cắt những đoạn mang tính hướng dẫn, sau buổi học còn dùng phần mềm chuyển thành bản ghi cờ, giúp việc theo dõi trực quan hơn.....

Thương Thời Thiên không ở trong nhóm chat của câu lạc bộ cờ vây nên chẳng biết gì về mấy chuyện đó.

Trong giờ nghỉ, có sinh viên mời cô: "Thương tiểu thư, bọn tôi tính tối nay đi ăn tụ họp, cậu đi cùng bọn tôi nha?"

Thương Thời Thiên đã hướng dẫn họ được gần mười ngày, nhưng ngoài giờ học cô không có bất kỳ giao lưu riêng tư nào với họ, càng chưa từng cùng đi ăn chung.

Cô xưa nay không bài xích việc giao tiếp bình thường, bèn nói: "Vậy để tôi nói với người nhà là không về ăn cơm."

Nói xong, cô đi đến góc phòng gọi điện cho Bồ Phỉ Phỉ.

Bồ Phỉ Phỉ nghe xong liền hỏi: "... Có phải sẽ rất trễ mới về không?"

"Chắc khoảng bảy, tám giờ."

Hôm nay là Chủ nhật, nếu muốn đi ăn với sinh viên thì khoảng sáu giờ mới kết thúc việc hướng dẫn.

Ra ngoài ăn uống thì không thể thiếu chuyện trò, một bữa ăn kéo dài một hai tiếng cũng là chuyện bình thường.

"Được rồi, chị biết rồi, chị cũng sẽ nói lại với Vệ tổng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!