Chương 4: Vợ tôi

Sau khi suy nghĩ đủ cách mà vẫn không tìm ra cách tiếp cận được Vệ Dĩ Hàm, Thương Thời Thiên dứt khoát chuyển hướng sự chú ý.

Nếu đã định sẵn là không thể hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, cũng không thể thực hiện tâm nguyện, vậy thì cô chỉ còn cách tận dụng tháng cuối cùng trong cuộc đời mình để đi thăm gia đình.

Dù với cô mà nói, mới chỉ hai hôm trước cô còn gặp gia đình trong buổi lễ kỷ niệm một năm kết hôn. Nhưng với người nhà họ Thương, cô đã chết được tám năm rồi.

Cô không dám tưởng tượng họ đã đau lòng thế nào khi biết tin cô qua đời năm đó.

Cô cũng rất muốn biết, tám năm qua họ có sống bình an và hạnh phúc hay không?

Tất nhiên, để tránh khiến gia đình một lần nữa chịu nỗi đau mất con, cô không có ý định xuất hiện trước mặt họ. Cô chỉ muốn đứng từ xa, lặng lẽ nhìn họ một chút mà thôi.....

Sau khi quyết định xong, Thương Thời Thiên đứng dậy chuẩn bị rời đi. Vừa xoay người lại, cô liền thấy dưới gốc cây có một bóng người—à không, là đứng, chứ không phải treo.

Mái tóc đen nhánh được rẽ lệch 7:3, bên nhiều tóc buông xuống vai che tai phải và một phần má, bên ít tóc thì vén sau tai, lộ ra khuyên tai đính đá bạch kim lấp lánh.

Sống mũi thanh tú đeo một cặp kính gọng bạc titanium, sau tròng kính là đôi mắt phượng sắc lạnh mang vẻ u uất.

Cô ấy mặc sơ mi lụa bóng, phối với quần tây ôm dáng dài đến mắt cá, dưới chân là đôi giày da gót thấp.

Người phụ nữ ấy xuất hiện không một tiếng động, đứng yên lặng mà mang theo luồng khí u ám, xui xẻo.

U ám đến mức Thương Thời Thiên trong khoảnh khắc đầu tiên còn tưởng mình thấy... người treo cổ.

Thương Thời Thiên bị dọa lùi lại một bước, cảm giác hoảng sợ không khác gì đêm khuya thấy ảnh thờ của chính mình trên bia mộ.....

Thế nhưng Thương Thời Thiên không hề biết rằng, vào khoảnh khắc cô quay đầu lại để lộ khuôn mặt, Vệ Dĩ Hàm nhìn thấy rõ, trong lòng cũng chấn động như gặp phải động đất.

Buổi sáng hôm nay, Vệ Dĩ Hàm vừa mới thấy gương mặt này trên ảnh thờ ở mộ Thương Thời Thiên—khuôn mặt trẻ trung 21 tuổi, đầy đặn, tràn ngập collagen.

Ánh mắt ngây thơ pha chút ngốc nghếch, giống y như trong bức ảnh.

Thậm chí cả quần áo cô đang mặc cũng chính là bộ thường phục mà Thương Thời Thiên đã thay sau khi kết thúc buổi lễ kỷ niệm ngày cưới rồi mặc ra ngoài hôm đó.

Là Thương Thời Thiên?

Không thể nào!

Vệ Dĩ Hàm tỉnh táo lại, đáy lòng trầm xuống.

Cô gái giống hệt Thương Thời Thiên này, cộng với giọng nói kỳ lạ kia, rõ ràng đều là mưu tính và âm mưu. Nhất định là có chuyện gì đó mờ ám.

Đối phương cố ý tiếp cận cô, thậm chí không tiếc phẫu thuật chỉnh hình để giống Thương Thời Thiên, chắc chắn là có âm mưu rất lớn.

Vệ Dĩ Hàm kìm nén cơn giận muốn buột miệng tra hỏi, ánh mắt tối tăm, lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Thương Thời Thiên.....

Một thoáng hốt hoảng rồi Thương Thời Thiên cũng bình tĩnh lại.

Cô tò mò quan sát người phụ nữ bất ngờ xuất hiện này, cảm thấy khuôn mặt này có vẻ quen lắm.

Cô chọc chọc hệ thống: "Tiểu Hắc, mày có thấy người phụ nữ này hơi giống Vệ Dĩ Hàm không?"

Vệ Dĩ Hàm: ?

Hừ, dám giả vờ trước mặt cô sao?

...

Chỉ có Thương Thời Thiên là biết, cô thật sự không nhận ra Vệ Dĩ Hàm, bởi vì người phụ nữ trước mắt xinh đẹp, trưởng thành, khí chất lại u ám, lạnh lùng hơn nhiều so với Vệ Dĩ Hàm mà cô từng biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!