Chương 37: Chuyện cũ

Mặc dù đã bị chị cả nhà mình mắng mỏ và cảnh cáo một trận nhưng Thương Thời Đãi vẫn không nuốt trôi cục tức này.

Cô cảm thấy việc Vệ Dĩ Hàm đưa chim hoàng yến đi triển lãm hàng không thật sự là quá đáng đến cực điểm.

Vì vậy, cô nhờ người bạn phú nhị đại từng phát hiện Vệ Dĩ Hàm đưa đón chim hoàng yến – Lê Kiêu, giúp tìm người.

— Cô không định gây chuyện, cũng không muốn làm khó đối phương.

Chỉ muốn biết đối phương là ai, và có biết mình đang bị Vệ Dĩ Hàm lợi dụng làm công cụ hay không.

Đại học Đông Thành có gần hai vạn sinh viên cả bậc đại học và sau đại học, muốn tìm một người trong số đó chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Nhưng bạn gái của Lê Kiêu là Chúc Nguyên Dĩnh, sinh viên năm ba khoa Báo chí và Truyền thông của trường, từng làm MC cho nhiều hoạt động, quen biết rộng khắp các khoa.

Nhờ sự giúp đỡ của cô ấy, rất nhanh họ đã tìm được người.

Thương Thời Đãi lập tức tới Đại học Đông Thành, sau khi hội ngộ với Lê Kiêu và Chúc Nguyên Dĩnh, họ lấy danh nghĩa khách tham quan để vào trường.

Họ tìm tới tòa Bảo Các Lâu, nhưng vừa đến cửa phòng cờ vây thì bị bảo vệ trực ban chặn lại.

"Các em đến làm gì?"

Chúc Nguyên Dĩnh nhanh chóng đáp: "Tụi em tìm người, tụi em tìm bạn đang chơi cờ ở đây tên là Thương Thời Dữ."

Thương Thời Đãi đã bắt đầu dùng ánh mắt quét khắp phòng cờ vây, tìm người khả nghi là Thương Thời Dữ.

Nhưng dáng vẻ hùng hổ của cô khiến bảo vệ cảnh giác hơn, nghiêm giọng nói: "Bạn ấy đang học, nếu các em quen thì tự liên hệ với cô ấy."

"Vậy tụi em có thể vào chơi cờ được không?"

Câu này càng khiến người ta nghi ngờ, bảo vệ nghiêm nghị: "Làm ơn đưa thẻ sinh viên hoặc thẻ học sinh ra."

Trong số ba người chỉ có Chúc Nguyên Dĩnh là có thể xuất trình thẻ.

"Bọn em là khách tham quan."

Bảo vệ nói: "Phòng cờ vây không tiện cho khách tham quan vào, sẽ ảnh hưởng đến sinh viên của chúng tôi. Muốn vào thì phải liên hệ với bộ phận truyền thông của trường, thi thoảng nhà trường cũng tổ chức các chương trình tham quan định kỳ."

Thương Thời Đãi phải giữ thể diện cho Thương gia, không thể làm ầm lên ở đây, đành bước ra khỏi tòa Bảo Các Lâu.

Lê Kiêu hỏi: "Sao cậu không nói luôn mình là người Thương gia? Cả tòa Bảo Các Lâu này là nhà cậu tài trợ đấy, dựa vào đâu họ không cho cậu vào?"

Thương Thời Đãi khoát tay, rõ ràng là không muốn dùng cách đó.

Chúc Nguyên Dĩnh nói: "Trong phòng cờ vây có một phòng dạy cờ chuyên sâu, chỉ mở khi có lớp chuyên môn hoặc có kỳ thủ chuyên nghiệp tới hướng dẫn. Nếu cô ấy không ở ngoài thì hẳn đang ở trong phòng đó."

Thương Thời Đãi lại nghĩ: "Chim hoàng yến của Vệ Dĩ Hàm, sao cũng mê chơi cờ vây?"

Lại còn chơi ngay trong tòa Bảo Các Lâu do nhà cô tài trợ?

Càng nghĩ càng cảm thấy chắc chắn, Vệ Dĩ Hàm cố ý chọn nơi này để chọc tức Thương gia.

Cô không nhịn được, thấp giọng chửi: "Vệ Dĩ Hàm bị bệnh à?"

Lê Kiêu nói: "Còn chưa gặp người ta mà cậu đã tức cái gì? Mà nè, cậu định xé xác chim hoàng yến của Vệ Dĩ Hàm sao?"

Nếu là Thương Thời Hành, cô sẽ không lo, nhưng Thương Thời Đãi thì... không thể dùng khuôn mẫu thường thấy của người Thương gia để đánh giá cô ấy.

Thương Thời Đãi là thế hệ ba Thương gia nổi loạn nhất, cũng là người sống tự do nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!