Chương 34: Người thân

Thương Thời Thiên tham dự với tư cách là thực tập sinh của Tập đoàn Vệ thị.

Ngoài cô ra, những người đi cùng Vệ Dĩ Hàm đều là trợ lý đặc biệt, thư ký hoặc lãnh đạo cấp cao của các công ty con phụ trách bộ phận linh kiện động cơ hàng không.

Những lãnh đạo cấp cao đó lại mang theo cả trợ lý của riêng mình.

Tổng cộng có hơn chục người tham dự hội chợ lần này, Thương Thời Thiên hoà vào trong nhóm cũng không mấy nổi bật.

Tuy nhiên, cô là người có địa vị thấp nhất nên chỉ có thể đi sau cùng trong đoàn.

Ở bên ngoài, Vệ Dĩ Hàm hoàn toàn không để ý đến cô.

Tuy ai cũng tò mò vì sao trong một hội chợ quan trọng như vậy, Vệ Dĩ Hàm lại đưa theo một thực tập sinh, nhưng nghĩ đến việc Tập đoàn Vệ thị là doanh nghiệp gia tộc thì cũng dễ hiểu — khó tránh khỏi kiểu con ông cháu cha.

Vậy nên họ tự động xếp Thương Thời Thiên vào hàng quan hệ nội bộ.

Thấy Vệ Dĩ Hàm chẳng hề để tâm tới Thương Thời Thiên, họ đoán chắc cô là người do Chủ tịch bên kia cử đến.

Và vì ai cũng quen với quy tắc ngầm nơi công sở, nên chẳng ai buồn bắt chuyện với cô cả.

Chỉ có Tạ Mi, trước khi lên xe vẫy tay gọi: "Thực tập sinh, cô ngồi xe tôi nhé."

Thương Thời Thiên: ...

Chị gái này không định lừa cô lên xe rồi ép cô gỡ khẩu trang đấy chứ?

Vì lúc nãy Tạ Mi từng muốn nhìn mặt cô nhưng bị Vệ Dĩ Hàm từ trong thang máy bước ra cản lại.

Sau khi biết từ hệ thống rằng Tạ Mi là trợ thủ đắc lực đi theo Vệ Dĩ Hàm nhiều năm, cô càng không muốn tháo khẩu trang.

Lỡ như đối phương nhận ra khuôn mặt của cô thì sao?

Lúc này, một nữ thư ký bước đến nói với Tạ Mi: "Trợ lý Tạ, Vệ tổng bảo em đổi xe với chị. Tổng giám đốc có vài việc muốn chị sắp xếp."

Tạ Mi: ...

Cô im lặng lên xe của Vệ Dĩ Hàm.

"Tổng giám đốc, cô có việc gì quan trọng muốn tôi xử lý?"

Vệ Dĩ Hàm liếc cô một cái: "Tôi biết cô thường xuyên giao tiếp với mấy tên cáo già trong ngành, nên ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Rảnh rỗi thì giao lưu thêm với người trẻ tuổi, học hỏi tinh thần tích cực của họ, và điều chỉnh lại hành vi — đừng để trông quá ngả ngớn, dầu mỡ."

Tạ Mi: ?!

Cô hoàn toàn câm nín.

"Tôi mà ngả ngớn dầu mỡ hả?!"

Cô nghi ngờ hỏi: "Ai vu oan cho tôi thế?"

Cô hoàn toàn không nghĩ đến Thương Thời Thiên — vì hôm nay mới gặp cô ấy lần đầu, mà từ lúc nhập đoàn đến giờ cũng chẳng nói chuyện gì với Vệ Dĩ Hàm cả.

Lẽ nào là nữ thư ký kia?

Nhưng cô ấy cũng đâu có nói gì ngoài công việc, bắt tay xong cũng không có động chạm gì thêm.....

Thương Thời Thiên ngồi xe công vụ cùng nữ thư ký.

Tài xế chính là Lão Mã – người mà cô quen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!