Chương 33: Dầu mỡ

Thương Thời Thiên không hề lo lắng Tiêu Lạc Manh sẽ nhận ra cô chính là "Thương Thời Thiên".

Chỉ cần cô không tự ý để lộ hệ thống và sự thật về việc mình sống lại thì cho dù Tiêu Lạc Manh có nghi ngờ, cũng chỉ dừng lại ở việc đoán cô là chị em song sinh của Thương Thời Thiên, hoặc nghi ngờ cô là người đã phẫu thuật thẩm mỹ.

Còn về chuyện tại sao Tiêu Lạc Manh lại mất công điều tra vụ này, Thương Thời Thiên không muốn phí thời gian để suy đoán.

Bởi vì nếu Tiêu Lạc Manh thật sự muốn moi được thông tin gì từ cô thì nhất định sẽ chủ động phát tín hiệu trước.

Đến lúc đó, mục đích của Tiêu Lạc Manh chẳng phải rõ như ban ngày sao?

Thương Thời Thiên lấy điện thoại gọi: "Chị Bồ à. Ừ, chị có thể tới đón em rồi... Vậy em đợi ở cổng Đông nhé!"

Hai mươi phút sau, Thương Thời Thiên cầm một cốc trà sữa ngồi lên ghế phụ.

Bồ Phỉ Phỉ hỏi: "Em thích uống thứ này à? Về nhà chị nấu cho em uống, nấu bằng sữa tươi và trà nguyên chất."

Thương Thời Thiên lắc đầu: "Chỉ là hôm nay hướng dẫn mấy bạn sinh viên tốn nhiều chất xám quá, em muốn uống gì đó ngọt ngọt. Tình cờ thấy tiệm trà sữa nên ghé mua một ly thử xem sao."

"Chơi cờ đúng là hao tổn tinh thần."

"Bắt đầu từ ngày mai, chị sẽ ép nước hoa quả mang cho em uống ở trường."

"Cảm ơn chị Bồ."

Bồ Phỉ Phỉ lại nói: "À đúng rồi, Vệ tổng bảo chị liên hệ một thợ may đến đo số cho em vào sáng mai để may mấy bộ quần áo và giày dép. Nên sáng mai em phải điều chỉnh giờ ra ngoài một chút, em thấy có ổn không?"

"Em vẫn còn đồ mặc mà, sao còn phải may thêm?"

"Một số bộ không thật sự vừa với em lắm, ví dụ như vest hay lễ phục."

Thương Thời Thiên thắc mắc: "Nhưng em đâu cần tham dự mấy dịp trọng đại gì, mấy bộ đồ nghiêm chỉnh đó em cũng đâu có dịp mặc."

"Chuyện đó thì chị không rõ lắm."

Thương Thời Thiên thở dài: "Haiz, em biết rồi. Chị Bồ không được tiết lộ hành tung và quyết định của chị Vệ, đúng không?"

Bồ Phỉ Phỉ nghiêng đầu liếc cô một cái, dở khóc dở cười: "Dùng phép khích tướng cũng vô ích, chị thật sự không biết. Nhưng chị nghĩ, có khi em còn rõ hơn chị."

Thật ra từ sau khi Vệ tổng nâng cấp thân phận "khách" của Tiểu Thương, bọn họ cũng không cần phải giữ kín như trước nữa.

Chỉ là việc Vệ tổng đột nhiên muốn đặt may đồ cao cấp cho Tiểu Thương, trong lòng cô có rất nhiều suy đoán, nhưng vì chưa được xác nhận nên không dám nói bừa.

Nghe Bồ Phỉ Phỉ nhắc vậy, Thương Thời Thiên lập tức nghĩ ra một khả năng.

Tim cô bỗng đập nhanh, hơi kích động.

Lẽ nào Vệ Dĩ Hàm miệng thì nói không đưa cô đi, nhưng thực ra đã quyết định dẫn cô tham dự triển lãm hàng không rồi?!

Cô không kìm được muốn xác nhận với Vệ Dĩ Hàm.

Nhưng tối nay Vệ Dĩ Hàm có tiệc xã giao, Thương Thời Thiên không chắc gọi điện có làm phiền không nên tạm thời kìm nén lại.

Khách sạn năm sao bên bờ sông Đông Thành.

"Ta còn có việc phải xử lý, các cháu trẻ tuổi cứ ngồi lại trò chuyện nhiều hơn nhé."

Sau khi vị lão nhân rời đi, trong phòng bao rộng rãi chỉ còn lại ba người, trong đó có Vệ Dĩ Hàm.

Vệ Dĩ Hàm nhìn đồng hồ, đứng dậy định rời đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!