Sau khi ăn tối xong, Thương Thời Thiên chuẩn bị xuống tầng hầm B1 để nghiên cứu kỳ phổ, nhưng vừa xuống đã thấy Vệ Dĩ Hàm đang xem tin tức.
Cô không muốn tranh máy chiếu với Vệ Dĩ Hàm, đang định rút lui thì bỗng nhiên một giọng nói phát ra từ loa đã khiến cô đứng sững lại tại chỗ: "Ngày 31 tháng 5, nhân dịp Tết Thiếu nhi 1/6, Chủ tịch Quỹ Giáo dục Phượng Hoàng – Thương Thời Hành đã tổ chức chuỗi hoạt động thiện nguyện 'Đồng Tâm Sưởi Ấm' tại viện phúc lợi thiếu nhi khu Thanh Tây..."
Thương Thời Thiên lặng lẽ nhìn người phụ nữ xuất hiện trên màn hình.
Chị cô không trang điểm, mặc một chiếc áo thun có logo của Quỹ Phượng Hoàng và một chiếc quần jean giá vài trăm tệ.
Dù đi cùng còn có nhiều nhân viên của quỹ và lãnh đạo viện phúc lợi, nhưng cô không đứng giữa được vây quanh, mà tự mình tham gia chơi đùa cùng các em nhỏ, hòa mình vào bầu không khí vui tươi.
Không ai nghĩ rằng một người phụ nữ gần gũi và giản dị như vậy lại là một nữ doanh nhân sở hữu tài sản hàng chục tỷ.
Ngược lại, các lãnh đạo viện phúc lợi trông lại giống như đến để "làm màu".
Viền mắt Thương Thời Thiên đỏ lên.
Trên gương mặt của đại tỷ đã hiện rõ dấu vết của năm tháng.
Bản tin chỉ kéo dài một phút, mà hình ảnh chị cô lại không phải lúc nào cũng xuất hiện — chớp mắt một cái đã không thấy nữa.
Cô cảm thấy hụt hẫng và mất mát trong lòng.
Vệ Dĩ Hàm liếc nhìn cô bằng khóe mắt, rồi lặng lẽ tắt máy chiếu, quay đầu hỏi: "Muốn nghiên cứu kỳ phổ à?"
Thương Thời Thiên hoàn hồn, gật đầu.
Vệ Dĩ Hàm rời khỏi ghế, nhường chỗ lại cho cô.
Thương Thời Thiên mở lại máy chiếu, nghiên cứu một hồi lâu mới tìm lại được đoạn phát lại tin tức.
Khi Vệ Dĩ Hàm quay lại với ly rượu trên tay, máy chiếu đã chuyển sang chiếu kỳ phổ.
Mười giờ tối, Thương Thời Thiên vệ sinh cá nhân xong, chuẩn bị đi ngủ thì cửa phòng bị gõ.
Cô mở cửa thì thấy Vệ Dĩ Hàm đang đứng bên ngoài.
"Vệ Dĩ Hàm, có chuyện gì sao?"
Vệ Dĩ Hàm mặt lạnh tanh: "Em có phải đã quên chuyện gì không?"
Thương Thời Thiên ngớ người: ... Hả?
"À... đúng rồi, còn phải dạy chị cờ nữa." Cô thì thào với vẻ chột dạ, "Tôi tưởng chị không muốn học nữa."
Tối qua Vệ Dĩ Hàm về rồi ở lì trên tầng ba không xuống, cô đợi mãi.
Ban đầu còn định gọi điện hỏi thử, nhưng nhớ ra trước đó Vệ Dĩ Hàm đã từng mạnh miệng tuyên bố: "Giờ học là do tôi quyết định."
Là giáo viên, Thương Thời Thiên đành phải thuận theo thời gian của học sinh, nên bỏ luôn ý định hỏi.
Cô cứ tưởng hôm nay cũng vậy.
Vệ Dĩ Hàm lạnh lùng: "Chưa thấy ai kiếm tiền mà thiếu tích cực như em."
Thương Thời Thiên uể oải đáp: "Không thể trách tôi được. Ở đây ăn uống không lo, quần áo không thiếu, tôi chẳng có động lực kiếm tiền."
"Từ mai trở đi, tất cả chi phí sinh hoạt của em đều sẽ tính tiền theo từng lần."
Thương Thời Thiên chẳng sợ hù dọa gì hết, nói: "Chị cứ thu đi, Giáo sư Ông bảo rồi, tôi làm huấn luyện viên cờ lương tháng năm nghìn, nếu học sinh thi đấu đạt giải còn có thưởng đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!