Thương Thời Thiên vừa đi đến dưới lầu phòng cờ thì điện thoại reo.
Cô liếc nhìn, thấy là một số lạ.
Không phải là bác tài xế Lão Mã, cũng không phải thư ký đời sống Bồ Phỉ Phỉ.
Chắc là cuộc gọi quấy rối.
Thương Thời Thiên dứt khoát tắt máy, tiếp tục bước lên cầu thang.
Phòng cờ nằm ở tầng hai, hành lang hẹp, ánh đèn mờ mịt, tường ngả vàng bốc lên mùi thuốc lá cũ kỹ ám lâu năm.
Trên tường còn có biển đèn nhấp nháy ánh đỏ, xanh, trắng, khiến nơi này trông chẳng giống một chỗ đứng đắn cho lắm.
Lẽ ra giờ này Thương Thời Thiên phải về khu Thiên Hào Cảnh Uyển rồi, nhưng cô chợt nhớ hôm nay bác tài xế Lão Mã nghỉ, Vệ Dĩ Hàm cũng không nói sẽ đến đón.
Dù sao cũng phải tự bắt xe buýt về, về sớm hay muộn cũng như nhau, chi bằng ghé phòng cờ một chút làm quen trước.
Tối thứ Sáu, Trần Nhất Huân có việc làm thêm, không đi cùng được nên cô đành một mình đến.....
Bác tài xế Lão Lưu bị từ chối cuộc gọi, quay đầu nói với Vệ Dĩ Hàm đang ngồi ở hàng ghế sau: "Vệ tổng, cô ấy không bắt máy."
Vệ Dĩ Hàm mặt tối sầm lại: "Gọi lại."
Lão Lưu lại gọi một lần nữa, đầu dây bên kia vẫn không nhấc máy.
Không cần tài xế nói, Vệ Dĩ Hàm cũng biết kết quả.
Lão Lưu đoán: "Có thể là điện thoại kia không lưu số này nên bị tưởng là cuộc gọi rác."
Ngụ ý là: Nếu hôm qua Vệ tổng để Thương tiểu thư lưu thêm vài số, thì đâu xảy ra chuyện này.
Vệ Dĩ Hàm: ...
Cô lạnh lùng nói: "Tìm."
Lão Lưu vội vàng xuống xe, nhưng bị bảo vệ chặn lại ngay ở cổng trường.
Không còn cách nào khác, ông đành gọi cho Lão Mã nhờ liên hệ với Thương Thời Thiên.
Năm phút sau, cuối cùng Lão Lưu cũng liên lạc được với cô.
"Vệ tổng, Thương tiểu thư đang ở phố Văn Minh."
"Đến đón cô ấy."
...
Phố Văn Minh là khu phố ẩm thực thương mại, nhưng không thể so với những khu phố thương mại thực thụ.
Nơi này đã phát triển từ mấy chục năm trước, cùng với sự thành lập của Đại học Đông Thành.
Đất đai ở Đông Thành quý như vàng nên các công trình xây dựng chen chúc sát nhau, khoảng cách giữa các tòa nhà rất hẹp, số tầng cũng không cao.
Về sau khi khu phố cũ được cải tạo, sau khi chỉnh trang, sửa sang lại thì mới có chút dáng dấp của khu thương mại.
Tuy nhiên, con phố này toàn là nhà hàng, khách sạn, tiệm net, tiệm game. Siêu thị, cửa hàng trái cây bày đồ ra tận vỉa hè, còn trên lề đường thì đầy ắp các loại xe nhỏ màu đỏ, màu xanh lá. Người qua lại tấp nập, trong khi xe giao hàng điện chạy ngược chiều, lạng lách khắp nơi...
Cả khu phố thương mại trông rất bừa bộn, nhếch nhác, chẳng có vẻ gì là "văn minh".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!