Chương 17: Chắc là trùng hợp

Trái tim yếu đuối của Thương Thời Thiên trong thời gian ngắn đã bị chấn động đến ba lần.

Cô rơi vào trạng thái hoang mang.

Tinh thần của Vệ Dĩ Hàm vốn đã không ổn định, chẳng lẽ sau cú sốc đêm trước thì hoàn toàn mất kiểm soát rồi sao?

Việc cô ấy chủ động đề nghị đưa mình đến Đại học Đông Thành đã đủ kỳ lạ, giờ lại đột nhiên xuất hiện chỉ số thiện cảm, thật đúng là khiến người ta dựng tóc gáy!

...

Không chỉ Thương Thời Thiên, ngay cả bản thân người đã "đóng góp" chỉ số thiện cảm – Vệ Dĩ Hàm – cũng ngẩn người một lúc.

Cô nhanh chóng lấy lại vẻ điềm nhiên, hỏi:

"Cô ngẩn người gì thế?"

Thương Thời Thiên vội vàng lắc đầu:

"Có chút bất ngờ được ưu ái."

Vệ Dĩ Hàm chỉ nhìn cô một cái thật sâu, không nói gì thêm.

Thương Thời Thiên ngồi xuống ăn sáng, trong lòng gõ liên tục vào hệ thống:

[Tại sao đột nhiên lại tăng điểm chỉ số thiện cảm vậy?]

Có lẽ do chỉ số thiện cảm giúp hệ thống hồi phục năng lượng, giọng nói điện tử AI giờ đây phấn khích đầy sinh khí:

[Nữ chính chủ động đề nghị đưa cô đi đấy!]

Thương Thời Thiên:

Hả?

Chỉ vậy thôi á?

Cô không hiểu, vô cùng chấn động:

[Chỉ vì cô ấy muốn đưa tao đi thôi mà?]

[Đúng thế!]

[Chắc cô ấy tiện đường thôi? Việc này liên quan gì đến thích hay không thích chứ?]

Hệ thống giải thích:

[Tiêu chuẩn để đánh giá một người có yêu bạn hay không, chẳng phải là xem người ấy sẵn sàng làm gì vì bạn sao?]

Thương Thời Thiên há hốc miệng.

Nghe thì có vẻ đúng... nhưng cứ thấy sai sai.

Cô hỏi tiếp:

[Nếu theo tiêu chuẩn đó, chỉ cần cô ấy chủ động làm cho tao 100 việc, thì chỉ số thiện cảm sẽ đầy luôn à?]

Cô thậm chí đã bắt đầu tính đến chuyện thuê Vệ Dĩ Hàm làm việc cho mình để "cày" điểm chỉ số thiện cảm.

Hệ thống nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!