Khi Thương Thời Thiên một lần nữa đến gần cổng chính mới của Thương gia, một chiếc Phantom màu đỏ đang chậm rãi chạy ra từ trong.
Ánh mắt cô lướt qua đám du khách đang coi cổng Thương gia như một địa điểm check
-in để chụp hình, chăm chú dõi theo chiếc xe ấy.
Qua kính chắn gió phía trước, cô nhìn thấy người phụ nữ ngồi ở ghế lái — Thương Thời Hành, chị cả của cô.
Rõ ràng đối với cô, hai người mới gặp nhau cách đây vài ngày, vậy mà khoảnh khắc này, trong lòng cô như bị nhét đầy bông, vừa nghẹn vừa khó chịu.
Khi xe rẽ vào đường chính, cô lờ mờ thấy trong ghế trẻ em phía sau có một bé gái chừng năm sáu tuổi đang ngồi. Chỉ tiếc là xe đi quá nhanh, cô không kịp nhìn rõ mặt đứa trẻ ấy.
Đó là con gái của chị ấy sao?
Cô chọc hệ thống:
"Tiểu Thống, đó là cháu gái của tao à?"
[Không biết đó nha.]
Thương Thời Thiên thất vọng:
"Dịch vụ tự động của mày cái gì cũng không tra được hết! Đây không gọi là chế độ tiết kiệm năng lượng mà là chế độ ngoại tuyến thì đúng hơn."
Đột nhiên, cô lóe lên một ý tưởng, liền thương lượng với hệ thống:
"Tiểu Hắc Thống, mày có thể 'lưu trữ cục bộ' nguyên tác tiểu thuyết được không? Tức là tải về hệ thống tự động, để sau này dù mày ở trạng thái ngoại tuyến, tao vẫn có thể tra cứu thông tin nhân vật hoặc các sự kiện liên quan."
Sáng nay khi chờ xe buýt, cô đã đọc qua bản gốc của tiểu thuyết, nhưng đọc hết mấy chương vẫn không thấy nhắc đến tên cô.
Thậm chí, sự tồn tại của cô chỉ xuất hiện như một câu chuyện bên lề trong một cuộc "hẹn hò" giữa Vệ Dĩ Hàm và bạch nguyệt quang, bị người qua đường bắt gặp, rồi tiện miệng nhắc đến "vợ cũ của Vệ Dĩ Hàm".
Thương Thời Thiên:
......
Thì ra vai phụ bị vứt bỏ đến mức không xứng đáng có cả một cái tên?
Sau đó, nội dung chuyển sang dạng hồi tưởng, kể lại quá trình Vệ Dĩ Hàm và bạch nguyệt quang quen nhau, yêu nhau như thế nào.
Thương Thời Thiên biết rõ, trước khi kết hôn với Vệ Dĩ Hàm, họ hầu như không có bất kỳ giao tình nào, nên càng không thể xuất hiện trong hồi ức thanh xuân của Vệ Dĩ Hàm. Cô định lướt qua phần thời học sinh.
Nhưng vừa lật đến chương kết thúc phần học đường, cô phát hiện: sau khi bạch nguyệt quang ra nước ngoài, ký ức của Vệ Dĩ Hàm cũng đột ngột dừng lại, rồi câu chuyện nhảy thẳng sang thời điểm họ tái ngộ.
Thương Thời Thiên ngay lập tức mất hứng, quyết định vứt quyển sách vào một góc để nó phủ bụi.
Vì vậy, nếu có thể tận dụng chức năng tự động của hệ thống để tra cứu những gì cô muốn biết thì cô cũng không cần lãng phí thời gian đọc tiểu thuyết gốc nữa.
Hệ thống trả lời:
[Đã ghi nhận đề xuất của ký chủ, chức năng này sẽ được cập nhật trong lần nâng cấp tiếp theo!]
Thương Thời Thiên: "Khi nào là 'lần tiếp theo'?"
[Dĩ nhiên là khi năng lượng đủ.]
Thương Thời Thiên:
......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!