Chương 2: (Vô Đề)

Sau khi về đến nhà, Vu Tư Linh giúp nàng đỡ bao tải để dưới đất sau đó tìm cái bao nilon, nói: "Thân ái, sau này bỏ chai rỗng vào túi này nhé."

"Được, nghe em." Lê Nguyệt Uẩ cười tươi sáng.

Đào Thư Cần: Ai không biết còn tưởng các người đang nói chuyện lãng mạn đấy!

Vu Tư Linh trái tim đập liên hồi, đôi tay ôm hai má để giảm nhiệt độ: "Vừa nãy em đã đi dạo dưới lầu rồi phát hiện ra một chỗ thu mua ve chai, một chai nước chắn hẳn được tận 1 mao tiền! Trong công trường chỗ chị làm chắc có nhiều người uống nước lắm, đến lúc đó chị mang về em sẽ lên trường gom thêm, bọn mình có thể bán lấy tiền."

"Ôi, Linh Linh thật thông minh." Lê Nguyệt Uẩn đi tới, nhéo nhéo gương mặt nàng, nghiêng đầu hôn lên má lúm đồng tiền cảm giác một ngày mỏi mệt đều tiêu tán.

Vu Tư Linh mặt đỏ hơn.

Đào Thư Cần: Alo alo, tôi không nói gì là tôi không tồn tại sao!!

"Vậy tôi đi rửa mặt trước sau đó ăn cơm." Lê Nguyệt Uẩn thấy còn có người ngoài ở đây kịp thời ngừng lại, xoay người đi vào toilet mở vòi nước rửa mặt.

Thấy thế, Đào Thư Cần kinh ngạc mà lôi kéo Vu Tư Linh nói thầm: " Này nàng không cần phải tẩy trang trước sao? Rửa mặt gì thô bạo thế?"

"Nàng không có makeup đâu." Vu Tư Linh nói "Nàng nói rằng đi công trường nên lười thoa kem các kiểu lắm."

"......" Đào Thư Cần cằm đều rớt trên mặt đất, gian nan nuốt nước miếng, " Cậu nhặt được đại mỹ nhân này ở chỗ nào?"

"Nhặt được trên đường." Vu Tư Linh đắc ý cười, sau đó lại nghĩ tới cái gì lôi nàng đến cửa nhỏ giọng cảnh cáo, "Chút nữa lúc ăn cơm, cậu nhớ ăn "giữ dáng" tí nha.

Đừng làm lãng phí tiền nàng."

"Không phải chứ, chị gái? Nàng hiếm có lần đầu mới mời tớ đến dùng cơm, cậu đối xử với bạn mình như thế?"

"Thời điểm nào cũng cần phải có chút thủ đoạn hết." Vu Tư Linh trừng mắt nhìn nàng một cái, "Có nghe không?"

"Biết rồi biết rồi, có thể ăn một mao tiền tuyệt đối sẽ không ăn một trăm khối."

Vu Tư Linh lúc này mới vừa lòng.

Lê Nguyệt Uẩn đi ra, trên mặt còn treo bọt nước ngoài ra chẳng có gì khác với lúc nãy.

Lê Nguyệt Uẩn lại cười nói: "Cả hai người chờ lâu rồi đúng không giờ chúng ta liền đi ăn cơm.

Quả đào muốn ăn gì?"

"Tớ muốn ăn lẩu thịt bò." Đào Thư Cần nói.

Vu Tư Linh cười đến gió xuân ấm áp, lặng lẽ sau lưng khen ngợi nàng: "Vậy không bằng đi ăn lẩu cay, vậy có được không?"

Đào Thư Cần nhăn mặt: "Vậy lẩu cay đi."

Lê Nguyệt Uẩn cười nói: "Không sao, hôm nay tôi được phát tiền lương một cái lẩu cũng không có gì, cùng lắm sau này nhặt thêm vỏ chai về thôi."

"Kia cũng đúng." Vu Tư Linh không phản đối, trên đường đi lặng lẽ cùng Đào Thư Cần nói, "Lần sau cậu có ghé thăm bọn tớ, đừng mang lễ vật gì nhiều chỉ cần mang theo vỏ chai lon rỗng là được."

Đào Thư Cần: "Hahaha, lễ vật thật cmn thoát tục:)."

Gần đó có một quán lẩu bò hương vị không tồi nhưng phải đi bộ hơi xa.

Vu Tư Linh quay đầu lại nhìn Lê Nguyệt Uẩn, Lê Nguyệt Uẩn lập tức hiểu ý tiến lên nắm tay nàng.

Vu Tư Linh mi mắt cong cong, hai người mười ngón tay đan vào nhau.

Đào Thư Cần đang lôi kéo cánh tay còn lại của nàng vừa nghiêng đầu nhìn thấy thiếu chút nữa nhổ hết răng sâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!