Chương 36: (Vô Đề)

Rượu ở tiệc Ưng Dương hương vị không tồi, độ cồn lại cao, khiến mùi vị càng thêm mạnh. Cố Thanh Từ uống vài ngụm liền cảm thấy cay xè, nhưng tâm tình không vui nên chẳng để ý đến vị giác, cứ hết ly này đến ly khác.

Là Giải Nguyên, nàng không thể tránh khỏi giao tế. Cho dù không muốn, vẫn có người đến chào hỏi, mời rượu. Cố Thanh Từ miễn cưỡng đối phó, rượu đến thì uống cạn, khiến người khác nhìn vào cũng thấy sảng khoái.

"U Vương giá lâm!"

Một tiếng hô vang lên, tất cả võ cử đều dừng tay, đứng dậy hành lễ. Cố Thanh Từ cũng đứng lên, nhìn về phía cửa.

Một bóng người xuất hiện: y phục thêu chỉ vàng mềm mại, tóc búi bằng kim ngọc, dung nhan tinh xảo, mang theo nụ cười nhàn nhạt. Khí chất cao quý nhưng lại toát lên vẻ gần gũi, ung dung. Người đó chính là Diệp U Li, trưởng nữ hoàng gia.

Ánh mắt Cố Thanh Từ dừng lại trên người nàng. Trước đây chỉ thấy thoáng qua sườn mặt, giờ nhìn kỹ mới thấy dáng vẻ đúng chất hoàng gia: dung mạo kiều diễm, khí chất thiên bẩm, một sự lười biếng tự nhiên mà thành phong thái riêng. Chỉ một lần chạm mắt, khó ai có thể quên.

So với Nguyễn Chỉ – người luôn nghiêm nghị, lạnh nhạt, hiếm khi cười – thì cả hai thật sự rất xứng đôi. Nếu là người ngoài, Cố Thanh Từ đã có thể ghép cặp họ thành một đôi. Nhưng vô thức, nàng đã không còn là người ngoài.

Diệp U Li mỉm cười:

"Các vị không cần đa lễ. Võ khoa không câu nệ nhiều, yến hội này cũng không ép phú thơ, họa tranh. Hôm nay chỉ cần tận tình uống rượu, vui vẻ là được. Ta trước kính mọi người một ly, chúc mừng các vị đỗ võ khoa cử nhân. Mong năm sau thi mùa xuân, lại thêm nhiều chiến tích."

Nói rồi, nàng nâng chén uống cạn. Các võ cử cùng tuần phủ, giám khảo đều đồng loạt hưởng ứng.

"Để tỏ lòng hiếu khách, ta còn chuẩn bị ca vũ góp vui."

Theo hiệu lệnh của Diệp U Li, một nhóm nhạc cơ và vũ cơ dáng người uyển chuyển tiến vào. Họ đeo khăn che nửa mặt, để lộ dung nhan tinh xảo, ăn vận phong cách Hồ nhân mát mẻ, quyến rũ. Âm nhạc vang lên, vũ cơ bắt đầu múa, vòng eo mềm mại như rắn, động tác vừa uyển chuyển vừa gợi cảm.

Âm nhạc và vũ điệu khiến lòng Cố Thanh Từ bớt rối ren, tinh thần phấn chấn hơn hẳn. Nàng thầm nghĩ: "Đúng rồi, đây là thứ ta cần. Ta cũng muốn có nhạc cơ, vũ cơ của riêng mình! Ta sẽ biến nhạc hiện đại thành bản diễn cho họ, sẽ thành lập nữ đoàn. Cuộc sống hưởng lạc sao có thể thiếu những thứ này?"

Khi ấy, Việt Ngọc Mính ghé tai Diệp U Li, thì thầm:

"Điện hạ, Cố Thanh Từ là Giải Nguyên lần này, hơn nữa thần đã tra được nàng là hậu tự của Uyển Ngọc công chúa. Tính ra vẫn có chút quan hệ biểu tỷ muội với ngài. Có cần gọi nàng tới trò chuyện không?"

Vốn dĩ Việt Ngọc Mính còn sốt sắng hơn cả Diệp U Li trong việc mời chào nhân tài. Nàng cũng chẳng còn cách nào khác, bởi từ khi sinh ra đã gắn chặt vận mệnh với Diệp U Li.

Diệp U Li liếc nhìn về phía Cố Thanh Từ:

"Ngươi hỏi xem nàng có đồng ý gả cho Nhược Đường không."

Việt Ngọc Mính giật mình, sắc mặt khó coi:

"Điện hạ, nàng đã có thê rồi, mà Nhược Đường là muội ruột thần..."

"Ta biết, thê tử của nàng ta đã gặp. Ngươi cứ bảo nàng bỏ vợ mà cưới người mới. Nếu nàng đồng ý, tùy ngươi xử lý. Nếu không, thì cho nàng vào đội đá cầu." Diệp U Li thản nhiên đáp.

Việt Ngọc Mính cứng người, rồi cúi đầu:

"Thần đã rõ."

Trong lòng nàng thở dài. Đây hẳn là khảo nghiệm của Diệp U Li dành cho Cố Thanh Từ – vượt qua thì sẽ được thừa nhận, thậm chí có thể gia nhập đội đá cầu. Nhưng yêu cầu này, mấy ai có thể chấp nhận?

Hơn nữa, nàng đã điều tra: thê tử của Cố Thanh Từ là thương nhân, mà sau kỳ khảo hạch, những ngày qua Cố Thanh Từ thường xuất hiện cùng Văn Nhân Dực, hầu như không về với vợ. Cả mười mấy ngày không gặp mặt. Quán trà "Thanh Hữu" vốn là sản nghiệp của nàng, nhưng chưa từng công khai, cũng không nói với ai rằng lão bản chính là thê tử mình. Nhìn bề ngoài, hôn nhân của nàng chẳng mấy hòa hợp.

Vậy nên, Việt Ngọc Mính quyết định thử một phen.

Lúc Cố Thanh Từ uống nhiều, bụng đầy rượu, nàng bước ra ngoài tìm chỗ giải tỏa, thì chạm mặt Việt Ngọc Mính.

Sau vài câu chuyện xã giao, Việt Ngọc Mính mở lời:

"Bản quan có một muội muội..."

Chưa kịp nói hết, đã bị Cố Thanh Từ nắm lấy cánh tay, dứt khoát:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!