Chương 2: (Vô Đề)

Cố Thanh Từ nhìn Nguyễn Chỉ đến ngây dại.

"Đánh dấu" là kiến thức cơ bản, nhưng ký ức truyền vào đầu nàng chỉ có mảnh ghép mơ hồ của cốt truyện.

Trong ABO cổ đại, khoa nga khác xích ô không chỉ ở vóc dáng mà còn vì có tuyến thể, định kỳ sẽ bước vào tình nhiệt kỳ, phóng thích tin tức tố.

Xích ô có thể đánh dấu tạm thời, bằng cách cắn lên tuyến thể ở cổ, để an trấn và trung hòa tin tức tố của khoa nga.

Ngoài ra còn có đánh dấu vĩnh viễn – dùng một bộ phận đặc biệt để rót tin tức tố trực tiếp vào trong thân thể khoa nga, từ đó khiến khoa nga có thể mang thai.

"Tỷ tỷ, ngươi nói... là ý này sao?" – Cố Thanh Từ suy nghĩ, khuôn mặt nhỏ dần đỏ bừng.

Không lẽ thật sự là ý đó?

Trong cốt truyện, Nguyễn Chỉ vốn là người mạnh mẽ, tàn nhẫn, nên nàng có chút sợ hãi.

"Thế nào? Không phải ngươi nói ta bảo gì thì làm đó sao? Ta muốn ngươi đánh dấu tạm thời – cắn tuyến thể." – Nguyễn Chỉ lạnh nhạt ra lệnh, giọng mang uy nghiêm.

Cố Thanh Từ do dự, khiến Nguyễn Chỉ nghĩ rằng nàng đang chán ghét.

Trước đây, nguyên chủ đúng là ghét bỏ Nguyễn Chỉ, không chỉ vì thân phận thương hộ mà còn vì mùi tin tức tố trên người nàng.

Không khí hiện tại tràn ngập tin tức tố của Nguyễn Chỉ – vị chua chát, hơi khô khốc.

Khác hẳn hương ngọt quen thuộc của đa số khoa nga, mùi vị của nàng mang theo chút sáp chát hiếm gặp, đó cũng là lý do nàng kết hôn muộn.

Nếu là trước kia, Cố Thanh Từ chắc chắn sẽ bịt mũi ghét bỏ.

Nhưng bây giờ, gương mặt nàng đỏ bừng, hô hấp gấp gáp.

Hương vị ấy... lại quen thuộc với nàng – chẳng phải là hương trà sao?

Chát từ tannin, sáp vị từ phenolic, nhưng chỉ cần kiên nhẫn thưởng thức thì vị chát sẽ chuyển thành ngọt thanh, để lại dư vị tinh khiết.

Đúng là loại hương vị khiến người ta hoài niệm – trước mạt thế, mỗi ngày nàng đều uống trà sữa.

"Ngươi có cắn hay không?" – ánh mắt Nguyễn Chỉ trở nên lạnh lẽo, đầy sát khí.

Bản năng sinh tồn từng rèn trong mạt thế khiến Cố Thanh Từ lập tức run lên:

"Ta nghe lời... ta, ta cắn..." – nàng ngoan ngoãn đáp, nuốt nước miếng.

Ở thế giới này không có thuốc ức chế, khoa nga từ khi phân hoá đã chịu tình nhiệt kỳ giày vò, thường phải sớm gả chồng.

Nguyễn Chỉ bị trì hoãn đến tận 20 tuổi, trong lúc ph*t t*nh còn bị hãm hại, buộc phải gả vội cho nguyên chủ.

Nay nàng vẫn luôn chịu dày vò, trong khi nguyên chủ thì chỉ biết ghét bỏ và lấy "đánh dấu" ra uy h**p.

Cố Thanh Từ hiểu: nếu Nguyễn Chỉ đã muốn, vậy thì nàng làm – coi như trách nhiệm giúp tỷ tỷ ổn định tình trạng.

"Thất lễ." – nàng khẽ nói rồi cúi đầu tiến tới.

Không ngờ Cố Thanh Từ thật sự cắn, thân thể Nguyễn Chỉ vô thức căng cứng, định đẩy ra nhưng lại bị hương vị trên người nàng hấp dẫn – chua chua ngọt ngọt như trái cây, mát lành, dễ chịu.

Khác hẳn mùi vị nồng nặc trước kia, lần này khiến Nguyễn Chỉ không những không chán ghét mà còn muốn cảm nhận nhiều hơn.

Cảm giác nơi cổ bị l**m nhẹ, ấm áp và ẩm ướt, tê dại lan ra.

Trà hương đặc biệt cũng trở nên đậm đặc hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!