"Một trăm lượng bạc này ta sẽ lấy từ tiền tiêu vặt và phần chia từ cửa hàng. Ta sẽ viết giấy vay nợ, còn cho ngươi thêm lợi tức. Chờ sau khảo thí có kết quả, không đến hai tháng, ta sẽ tính lợi tức hai tháng." – Cố Thanh Từ nói, trong lòng lo lắng Nguyễn Chỉ không đồng ý, nên vội thêm điều kiện để mượn bạc.
Nguyễn Chỉ lại càng không hiểu nổi con người này.
Trước kia nàng tỏ ra cực kỳ coi trọng bạc, vậy mà giờ lại chủ động muốn đưa một trăm lượng cho người khác.
Nhớ đến chuyện Hạ Lăng Nghiên, Nguyễn Chỉ vốn chẳng muốn nhúng tay.
Nhưng số bạc kia là của Cố Thanh Từ, lại có thể lưu lại một tờ giấy vay nợ, coi như bằng chứng nắm được nhược điểm của nàng thì cũng tốt.
"Được, viết giấy đi." – Nguyễn Chỉ gật đầu, không muốn dài dòng.
"Phu nhân, ngươi nói cái sòng bạc đó rốt cuộc thế nào? Một trăm lượng bạc cược xuống thật sự có thể thắng được một vạn lượng sao? Sẽ không quỵt nợ chứ? Võ tú tài kia có đáng tin không?" – Cố Thanh Từ đang vui mừng định đi ra ngoài, nhưng vừa đến cửa lại quay lại hỏi dồn, đầy lo lắng.
"......" – Nguyễn Chỉ cạn lời.
Nhìn dáng vẻ cùng ngữ khí của nàng, cứ như thể đã chắc chắn thi đỗ, chỉ còn băn khoăn có lấy được bạc hay không.
Trong đời, Nguyễn Chỉ chưa từng gặp người nào vừa khó phân biệt vừa mê muội tự tin như thế.
"Võ tú tài cũng là tú tài, ngươi không cần lo chuyện danh dự. Nếu thật sự thắng, ta sẽ thay ngươi đi đòi bạc." – Nguyễn Chỉ thản nhiên đáp.
Nếu thắng thật, e rằng gương mặt Hạ Lăng Nghiên sẽ rất đặc sắc... nhưng thôi, chắc chẳng có khả năng đó.
"Cảm ơn phu nhân! Nếu danh dự được đảm bảo, vậy có phải ta có thể cược thêm bạc nữa không?" – Cố Thanh Từ nghe vậy thì yên tâm, trong lòng nổi lòng tham.
"Một trăm lượng là đủ rồi. Thêm nữa thì quá nhiều, còn dễ khiến người ta sinh nghi. Ngươi nghĩ sòng bạc là chỗ ăn chay sao?" – Nguyễn Chỉ liếc mắt nhìn nàng.
Nói mộng cũng phải có chừng mực.
"Ách... được, nghe phu nhân. Một trăm lượng thôi." – Cố Thanh Từ gật đầu lia lịa. So với bạc, mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn.
Nàng xoay người, đến án thư bên ngoài lấy bút lông viết giấy vay nợ.
Mới luyện chữ được hai ngày, nét chữ còn vụng về, nhưng cũng may từng nét đều rõ ràng, ngay ngắn.
Viết xong đóng ấn, Cố Thanh Từ đưa cho Nguyễn Chỉ.
"Sòng bạc không phải chỗ ngươi nên đến. Ta sẽ sai người đi đặt cược, sau đó sẽ đưa bằng chứng cho ngươi." – Nguyễn Chỉ nhận lấy giấy vay nợ, nhìn qua những nét chữ còn non nớt, nhưng lại toát ra sự thật thà, không hề che giấu.
"Hảo, vậy phiền phu nhân! Ta tiếp tục ra ngoài luyện tập đây." – Cố Thanh Từ nói, hoàn toàn tin tưởng nàng.
Tương lai là thương nghiệp đại lão, tung hoành trên thương trường, có thể trở thành nhà giàu số một, phẩm chất quý nhất của nàng chính là giữ chữ tín.
Cố Thanh Từ đi ra ngoài tiếp tục tập luyện với khối đá lớn.
Nàng không tập bừa, mà rèn luyện có phương pháp: kéo tạ, squat chịu lực, cùng nhiều động tác kinh điển khác. Nhờ vậy, cơ bắp sẽ vừa đẹp vừa mạnh mẽ.
Vốn đã đam mê vận động, nay vì mục tiêu thi đỗ võ tú tài, nàng lại càng hăng hái.
Từ cửa sổ phòng, Nguyễn Chỉ có thể nhìn thấy rõ cảnh nàng luyện tập.
Thấy Cố Thanh Từ làm những động tác kỳ lạ, nàng chỉ biết day trán, rồi gọi Liên Nhụy đóng cửa sổ, tìm Triệu nương tử bàn chuyện khác.
Trong khi đó, Liên Dung muốn tiếp cận Cố Thanh Từ, nhưng bị Tần ma ma ngăn lại, sai đi làm việc khác.
Có Triệu nương tử phụ giúp, Tần ma ma rảnh rỗi hơn, liền tập trung giúp Nguyễn Chỉ trông coi bọn nha hoàn.
Mãi đến khi đến giờ cơm chiều, Cố Thanh Từ mới chịu dừng rèn luyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!