Chương 146: Phiên ngoại: Cố Nguyễn hiệnđại if tuyến bảy

Nguyễn Chỉ tố cáo hai kỵ sư khiến Cố Thanh Từ bị thương, yêu cầu hủy tư cách dự thi của bọn họ, đòi bồi thường, v.v. Tin tức đã lan ra, ai nấy đều biết quán quân tân mã tái Cố Thanh Từ bị thương, không thể tham gia trận kế tiếp.

Ngoài mấy kỵ sư ở trại ngựa nói với Cố Thanh Từ, nàng còn lên mạng xem một ít tin.

Biết rằng nếu Nguyễn Chỉ thua thì sẽ tổn thất rất lớn.

Lúc trở về, là bí thư của Nguyễn Chỉ tới đón Cố Thanh Từ.

"Tiểu Cố đồng học, Nguyễn tổng mấy ngày nay hơi bận, dặn riêng tôi đưa đón ngươi. Có yêu cầu gì cứ nói với tôi, đừng khách khí." Bí thư rất nhiệt tình.

Biết thái độ Nguyễn Chỉ dành cho Cố Thanh Từ, bí thư cũng vì thế mà đổi cách cư xử.

"Đa tạ." Trong lòng có chuyện, Cố Thanh Từ không nói thêm.

"Nguyễn tổng đến Tân Thành để bàn vài hạng mục, ban ngày đều rất bận. Tiểu Cố đồng học nếu muốn đi đâu, tôi đưa đi xem. Tôi khá rành Tân Thành. Nếu không muốn đi, tôi có thể đề cử vài nơi để mua đặc sản bản địa." Bí thư nói.

"Ta và Lửa Đỏ đã báo danh trận thứ hai, còn có thể tham gia không?" Cố Thanh Từ hỏi.

"Có thể thì có thể, nhưng ngươi hiện tại bị thương, Nguyễn tổng đã dặn không được vận động kịch liệt, càng không thể dự thi. Ngươi chớ băn khoăn, vốn thi đấu có thua có thắng. Khi làm kế hoạch cũng lập sẵn hai phương án. Ngươi đã thắng một trận, mục tiêu đã đạt, Nguyễn tổng rất hài lòng; với nông trường Thanh Khê bên kia cũng đã nói xong, sẽ theo hợp đồng trước đó mà đem cả ngươi và Lửa Đỏ ký về." Bí thư nói.

Cố Thanh Từ rũ mắt. Nàng đã khiến Nguyễn Chỉ thêm không ít phiền toái, vậy mà Nguyễn Chỉ không để bụng, còn ký hợp đồng cho nàng theo kết quả tốt nhất.

Cố Thanh Từ nói chuyện với bí thư vài câu. Bí thư hiểu Cố Thanh Từ là người đầu tiên sau nhiều năm mà Nguyễn Chỉ cố ý thân cận, nên khi trò chuyện liền hé lộ cho Cố Thanh Từ một ít tin về Nguyễn Chỉ.

Cố Thanh Từ biết bình thường Nguyễn Chỉ rất ít giải trí; với nàng, giải trí duy nhất là công việc—làm sinh ý, buôn bán chính là cuộc sống của nàng.

Giống hệt giấc mơ thấy "lão bà" của Cố Thanh Từ.

Nói cách khác, lần thất bại này chắc chắn sẽ ảnh hưởng tâm tình của nàng.

Đưa Cố Thanh Từ về chỗ ở, bí thư rời đi.

Cố Thanh Từ thử dùng một tay tập vài động tác, xem có làm được chút động tác cưỡi ngựa không.

Xương cánh tay bị nứt, giờ vận động vẫn còn sớm; chỉ thử bắt chước tư thế cưỡi đã hơi đau.

Cơn đau này, Cố Thanh Từ cảm thấy gắng một chút vẫn chịu được.

Buổi tối hơn 7 giờ, Nguyễn Chỉ mới về.

Cố Thanh Từ đợi Nguyễn Chỉ cùng ăn cơm.

Trông nét mệt mỏi trên mặt Nguyễn Chỉ, tim Cố Thanh Từ như bị siết lại.

Đã là người có thể kiếm tiền, làm "đại lão bản" ắt hẳn rất không dễ.

Tiền của Nguyễn Chỉ không phải gió thổi mà có.

"Đã gần 8 giờ, sao ngươi không ăn trước?" Thấy Cố Thanh Từ còn đợi mình, Nguyễn Chỉ hơi áy náy.

"Ăn cùng ngươi mới thấy ngon." Cố Thanh Từ mỉm cười.

"......" Nguyễn Chỉ bỗng thấy mình như cô gái mười bảy mười tám, trước mặt một tiểu hài tử nói bâng quơ một câu cũng khiến nàng có chút chống đỡ không nổi.

Bảo Cố Thanh Từ "không biết trêu chọc", chứ nàng còn "không biết chiụ đựng" hơn.

Hai người chỉ đơn giản ăn cơm cùng nhau. Sau khi rửa mặt, Nguyễn Chỉ giúp Cố Thanh Từ chải tóc; chỉ chừng ấy tiếp xúc đã khiến mỏi mệt cả ngày của Nguyễn Chỉ như vơi bớt.

Hôm sau, buổi sáng Cố Thanh Từ lại theo Nguyễn Chỉ ra cửa: Nguyễn Chỉ đi làm, Cố Thanh Từ tới trại ngựa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!