Chương 66: Anh Không Đủ Khiến Em Cảm Thấy An Toàn

Đánh giá: 10 / 1 lượt

Tuyết Mộc Huệ chỉ khe khẽ gật đầu, cô nhẹ nhàng đẩy anh ra khỏi người mình.

Ôm chặt Đậu Đậu trong tay, cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh.

"Nhật Phong, cảm ơn anh! Cảm ơn anh vì 5 năm qua! Tất cả mọi chuyện anh làm cho mẹ con em, em đều trân trọng nó! Nhưng, em mong anh có thể tìm được một nửa của mình, sống thật hạnh phúc!"

Ngô Nhật Phong đôi mắt u buồn nhìn cô.

Tình cảm này, anh đã giữ riêng cho bản thân suốt nhiều năm nay, anh luôn làm mọi thứ vì người mình yêu, không mong một lần đền đáp.

Bây giờ, cô gái này nói với anh hãy tìm một nửa của mình!

Tim Ngô Nhật Phong khẽ thắt lại, anh nở nụ cười khốn khổ.

Gật gật đầu đến ngây dại, sau đó đau lòng mà quay người bước đi, trong lòng luôn tồn tại câu nói:

"Hạnh phúc của anh, chính là em.... Mộc Huệ!"

Nhìn thấy tấm lưng Ngô Nhật Phong dần dần rời xa mình, cô chỉ có thể đưa mắt nhìn theo.

Cố nén cảm xúc vào trong, cô ngắm nghiền hai mí mắt mà quay đầu đi về hướng ngược lại.

Cô không muốn, anh ấy vì cô! Mà đánh đổi cả hạnh phúc.

Tuyết Mộc Huệ bước đi vài bước, một chiếc xe màu rượu vang bóng loáng chạy từ hướng ngược lại.

Cô không mấy để ý, chỉ ôm chặt con mà bước đi.

Trong xe, Lâm Thừa Hạo mãi mê đọc tờ báo, khung cảnh nhàm chán xung quanh anh không thèm nhìn ngó! Đến khi tài xế riêng của anh cất giọng nói:

"Thiếu gia, đó có phải là phu nhân không?"

Vừa nói anh ta vừa  chỉ tay về hướng Tuyết Mộc Huệ đang ôm con đi trên đường.

Hai chữ "phu nhân" khiến anh giật nảy, buông vội tờ báo, mà nhìn về hướng anh ta chỉ.

Bóng dáng người con gái ấy hiện rõ mồn một trước mặt anh.

Người mà anh chờ đợi suốt 5 năm nay! Chỉ mong một lần gặp lại, anh có nhiều chuyện muốn nói với cô!

"Dừng xe!"

Câu nói gấp gáp phát ra từ miệng anh, anh vừa đau lòng vừa vui mừng.

Cảm xúc vô cùng hổn loạn.

Anh bước xuống xe cùng hốc mắt đỏ ngầu, chiếc xe dừng ngay phía sau lưng Tuyết Mộc Huệ.

Anh cứ đứng đó nhìn cô bước đi, cánh tay run run mà đưa lên phía trước, đau lòng mà gọi tên cô:

"Mộc... Huệ!"

Tiếng gọi thủ thỉ đến nghẹn lại, cô không nghe thấy cũng không quay lại.  Chân anh bỗng bước đi về phía cô, bước chân càng lúc càng nhanh.

Đến khi anh định sẽ kéo cô ôm chặt vào lòng, khóa cô trong tim mình, không cho cô một lần nào rời đi nữa.

Đều khiến anh như chết lặng đó chính là đứa bé trai cô đang bồng trên tay.

Một tiếng sét như đánh ngang trong trí óc anh, khiến anh chôn chân tại chỗ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!