Tại bệnh viện..
" Bác sĩ, mau cứu phu nhân của tôi! " Tư An vừa chạy theo xe nằm đang đẩy Mộc Huệ vào phòng cấp cứu, nước mắt giàn giụa nói với bác sĩ.
Mộc Huệ sau khi được đẩy vào phòng cấp cứu, y tá quay lưng đóng cửa phòng cấp cứu, vội trấn an tinh thần cô.
" Cô vui lòng, ngồi chờ bên ngoài.
Chúng tôi sẽ cố gắng giúp cô ấy.
Mong cô đừng quá lo lắng! "
" Cảm ơn bác sĩ, nhờ bác sĩ cứu phu nhân của tôi"
Ngồi bên ngoài chờ, Tư An không khỏi lo lắng, đứng ngồi không yên.
Khoảng nửa tiếng sau, ruốt cuộc trong phòng cấp cứu cũng đã có động tĩnh.
Bác sĩ bước ra mang theo vẻ u buồn..
" Người mẹ tạm thời qua cơn nguy hiểm, nhưng....!"
Vừa nghe Tư An thở phào nhẹ nhõm, bỗng có chữ nhưng trong câu nói của bác sĩ, sắc mặt Tư An liền thay đổi.
" Bác sĩ, nhưng .... làm sao? "
" Nhưng, đứa bé trong bụng không giữ được! "
Tư An như sụp đổ, đứa bé đối với phu nhân còn quý hơn châu báu, bây giờ không còn nữa.
Phu nhân, phu nhân phải sống sao đây?
" Bệnh nhân cần ở lại bệnh viện theo dõi sức khỏe, cô cần đi làm thủ tục nhập viện "
" Vâng, tôi sẽ đi ngay! "
Tư An như hoàng hồn, hốt hoảng sờ mó khắp túi quần.
Lúng ta, lúng túng... sờ mó túi quần một hồi lâu, Tư An mới phát hiện, bản thân cô không có một đồng trong túi.
Tiền đâu mà đóng tiền viện cho phu nhân đây chứ?
Tại Lâm Gia....!
" Thiếu gia, gà hầm của cậu đây! Cậu ăn đi, để nguội sẽ không ngon nữa! "
Trương quản gia, bưng bát canh gà hầm cho Thừa Hạo, vừa vui vẻ mời anh ăn.
Trương quản gia lâu lắm rồi mới thấy Thừa Hạo ở lại ăn cơm nhà, thật mong cậu luôn như vậy....!
Thừa Hạo vừa húp một miếng canh gà, liền mặt mày cau có.
" Ai? Hầm canh gà này? "
Trương quản gia đứng một bên, vừa nghe tiếng hầm hực của Thừa Hạo hỏi.
Ông liền run rẩy nói.
" Thiếu gia, cậu thấy không ngon sao? "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!