Chương 40: Sự Trừng Phạt Cho Kẻ Không Nghe Lời!

Đánh giá: 10 / 1 lượt

Ngày sau đó...

Đúng như lời của Lâm Thừa Hạo đã nói, Diễn Thanh đang trên đường đến Lâm Gia, hôm nay Lâm Thừa Hạo không đến công ty, mà đích thân ở nhà đón Diễn Thanh.

Lâm Thừa Hạo còn chu đáo cho người thu dọn phòng, trang trí theo phong cách nước ngoài, nhằm để cô cảm thấy thoải mái khi ở đây.

Còn riêng, Tuyết Mộc Huệ cô cũng chả có hứng thú, hay tức giận gì với việc Diễn Thanh vào sống tại Lâm Gia, giờ chuyện cô quan tâm là, khi nào thì Lâm Thừa Hạo mới ly hôn với cô.

Còn chuyện, anh muốn dẫn bao nhiêu người phụ về nhà cũng được, vì theo như lời anh nói, đây là nhà của anh, anh muốn làm gì thì làm.

Tuyết Mộc Huệ căn bản không có quyền gì, tại Lâm Gia.

"Tuyết Mộc Huệ, cô ngồi thẩn thờ ở đó làm gì, không mau phụ giúp họ một tay.

Diễn Thanh sắp về đến rồi!"

Lâm Thừa Hạo đứng ngay cửa lớn, nhìn thấy dáng vẻ vừa ăn táo, vừa suy nghĩ đến đơ người của Tuyết Mộc Huệ, anh nhìn thấy, hơi ngứa mắt, nên đã bảo cô phụ giúp người làm trong nhà.

Tuyết Mộc Huệ như giả điếc, vẫn ngồi đó mà thưởng thức đĩa táo đỏ, cô còn lắc lắc đầu mà cầm tờ báo lên đọc.

Thái độ của Tuyết Mộc Huệ, làm cho ruột gan Lâm Thừa Hạo như bùng cháy, anh đùng đùng tức giận, mà tiến đến chỗ cô.

Hung hăng, xé rách tờ báo quăng ra đằng sau lưng.

Lâm Thừa Hạo như một con sói mắt trắng, nhìn Tuyết Mộc Huệ như muốn nuốt cô vào bụng.

Anh mạng tay đè cô dưới thân mình, nâng cằm cô lên, bốn mắt nhìn nhau.

Tuyết Mộc Huệ khẽ nuốt một ngụm nước bọt, cô không nghĩ hắn sẽ tức giận đến vậy.

Không phải chứ, hắn nhỏ mọn vậy sao? Trong biệt thự này biết bao nhiêu người làm, nếu cô không phụ giúp, không phải là không thể hoàn thành công việc.

Anh làm gì mà căng!

"Tuyết Mộc Huệ, cô dám chống đối tôi!"

Lâm Thừa Hạo lạnh lùng nói, cũng giống như một lời đe dọa.

Tuyết Mộc Huệ nhìn thẳng vào mắt anh, cô có thể cảm nhận được, trong đáy mắt này tràng đầy lửa giận.

"Anh, anh đừng giận, tôi đi ngay là được!"

Tuyết Mộc Huệ vội tỉnh ngộ, vội vàng muốn đẩy anh ra, để đứng dậy.

Nhưng, Lâm Thừa Hạo chính là đang cố ý muốn đè cô dưới thân anh, dùng lực giữ Tuyết Mộc Huệ, còn hung hăng nắm hai tay cô để lên đầu.

Tuyết Mộc Huệ trừng mắt nhìn anh.

"Anh muốn làm gì! Lâm Thừa Hạo, ở đây rất nhiều người!! Họ sẽ cười anh, ức hiếp phụ nữ!"

Lâm Thừa Hạo quay đầu nhìn đám người hầu trong nhà, họ đang tò mò mà hóng chuyện, bắt gặp ánh mắt của Lâm Thừa Hạo, thì liền né tránh, giả vờ siêng năng làm việc.

"Quản gia trương, ông đang cười tôi?"

Lâm Thừa Hạo vừa nhắm được mục tiêu, liền nhanh miệng hỏi, tránh con mồi đó chạy thoát.

Quản gia Trương bị hỏi, liền giật nảy mình, lấp ba, lấp bấp nói.

"Thiếu gia! Cậu làm gì cũng đúng! Sao tôi dám cười cậu chứ!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!