Mọi chuyện tuy đã qua đi, nhưng nó lại để trong đầu óc Tuyết Mộc Huệ những kí ức không mấy vui vẻ.
Tuyết Mộc Huệ mở mắt thức dậy, sau một đêm ngủ không một chút yên giấc của mình, vì suốt đêm trong đầu cô, cứ luôn bị ám ảnh bởi gã đàn ông Ngũ Lân.
Tuyết Mộc Huệ đau đầu, mà ôm mặt, cuộn tròn người lại, từ ngoài cửa, phát ra tiếng gõ.
"Cốc, cốc"
Tuyết Mộc Huệ vội bật dậy, chỉnh sửa quần áo ngay ngắn, rồi đi lại mở cửa.
"Quản gia Trương, ông có việc gì tìm cháu sao?"
Trương quản gia nở nụ cười ôn nhu, nhìn người con gái trước mặt, gương mặt dường như xanh sao, tiều tụy so với hôm qua rất nhiều.
"Thưa phu nhân, thiếu gia bảo tôi, gọi người xuống cùng ăn sáng với cậu ấy!!"
Tuyết Mộc Huệ gượng cười, gật đầu.
Chờ cho Trương quản gia đi ra khỏi phòng.
Cô mới mệt mỏi, ngồi bịch xuống giường, mà nghỉ ngợi.
"Sao hôm nay, anh ta lại có nhã hứng, ăn sáng cùng mình vậy?"
Hai hàng lông mày cô hơi chau lại, gương mặt xanh sao, cũng theo đó mà biến đổi.
"Lâm Thừa Hạo, hắn ta nhất định có mục đích gì đó!!!"
Lý do mà Tuyết Mộc Huệ đưa ra chủ ý đó là vì, trước giờ Lâm Thừa Hạo chưa từng cùng dùng bữa với cô, và cũng từ khi cô bước vào Lâm gia đến nay, Lâm Thừa Hạo cũng chưa từng ngủ chung một giường với cô!!!
Đều này, lại càng khẳng định cuộc hôn nhân giữa hai người chỉ dựa trên bản hợp đồng đó, dựa trên nổi hận trong lòng anh đối với cô, hoàn toàn không có cái gọi là tình yêu!
Vì hiện giờ, Tuyết Mộc Huệ cô không xứng đáng nhận được yêu thương nữa, cô đang phải gánh lấy hình phạt dành cho bản thân.
Tuyết Mộc Huệ nghĩ ngợi vài phút, mới bước xuống phòng khách, nhìn thấy Lâm Thừa Hạo vẫn ung dung thưởng thức đồ ăn trên bàn, trên mật anh cũng không có một chút biểu cảm nào.
Tuyết Mộc Huệ vừa kéo ghế ngồi xuống, Lâm Thừa Hạo liền đảo mắt nhìn cô, lạnh lùng mà nói.
"Diễn Thanh, ngày mai sẽ đến đây sống!"
Lâm Thừa Hạo cứ như vậy không đầu, không đuôi mà nói.
Câu nói vừa ra khỏi miệng anh, Tuyết Mộc Huệ lập tức thẫn thờ người, muỗng cháo đang dần đưa lên miệng, cũng vì nó mà dừng lại đột ngột.
Tuyết Mộc Huệ tròn xoe đôi mắt, lông mày xinh đẹp của cô khẽ chau lại nhìn anh.
"Diễn Thanh là ai?"
Lâm Thừa Hạo ăn sạch bát cháo, lấy giấy trên bàn lau sạch miệng, anh thản nhiên nói.
"Cô ấy là thanh mai trúc mã của tôi!"
Tuyết Mộc Huệ sửng sốt, buông bỏ thức ăn trên tay.
Cô hừ lạnh một tiếng.
Thanh mai trúc mã của anh! Thì mắc gì phải vào Lâm gia sống? Đây là một lý do hết sức là vô lý! Thà rằng, anh nói thẳng ra, Diễn Thanh gì đó, là tình nhân mới của anh đi, như vậy tôi còn thấy hợp lý hơn nhiều so với, cái mà trúc mã như anh nói.
Tuyết Mộc Huệ luôn miệng lẩm bẩm trong bụng, có chút khó hiểu, nên cô lơ lơ nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!