Trong suốt quảng đường về biệt thự Lâm Gia, Lâm Thừa Hạo không nói năng, hay hỏi hang cô câu nào.
Ngô Nhật Phong đang ngồi ghế sau cùng Tuyết Mộc Huệ, anh nhẹ nhàng cất giọng.
"Một Huệ, đừng sợ, tên khốn kiếp Ngũ Lân đó, tôi nhất định không tha cho hắn!!"
Ngô Nhật Phong khí thế hầm hực nói, lúc nảy không phải Lâm Thừa Hạo cản anh lại, anh đã một phát đá Ngũ Lân vào tường, nhìn hắn đánh Tuyết Mộc Huệ ra nông nỗi này, anh không cách nào kiềm chế cảm xúc bản thân, mà cảm thấy tiếc thương cô vô cùng!!!!
Tên súc sinh, khốn kiếp!!
Ngô Nhật Phong không khỏi mắng Ngũ Lân trong bụng, hận không thể phanh thay hắn, giúp Tuyết Mộc Huệ rửa nổi nhục này.
Tuyết Mộc Huệ vì bị hành hạ về thể xác lẫn tinh tinh thần, cô thất thần không nói nên lời, những lời Ngô Nhật Phong nói với cô, cô đều nghe thấy.
Nhưng hiện giờ, cô không muốn nhắc đến chuyện nhục nhã đó nữa! Đặc biệt là cái tên Ngũ Lân.
Ngược lại, Lâm Thừa Hạo vô cùng bình tĩnh, chẳng nói năng câu nào, cũng chẳng tỏ ra chút lo lắng.
Tuyết Mộc Huệ, không phải là vợ anh sao? Anh, sao lại vô tình như vậy chứ!!
Ngô Nhật Phong có chút tức giận, nhìn chằm chằm Lâm Thừa Hạo trong kính chiếu hậu, không nuốt nổi cục tức này, mà lên tiếng nói.
"Lâm Thừa Hạo, cậu! "
Ngô Nhật Phong vẫn chưa nói hết câu, hai hàng chân mày Lâm Thừa Hạo đã cau lại, nhìn Ngô Nhật Phong, vội ngắt lời của anh.
"Tôi biết cậu muốn nói gì, tôi tự có tính toán, cậu đừng lo chuyện bao đồng!!"
Tại biệt thự Lâm Gia
Vừa về đến nhà, Tuyết Mộc Huệ liền về phòng, lúc này Lâm Thừa Hạo mới mở miệng nói chuyện.
"Cô nghỉ ngơi cho khỏe đi!"
Thái độ lạnh nhạt của anh làm cho tim của cô như đống tro tàn, nhưng khi anh vừa định bước ra ngoài, không kìm nổi sự sợ hãi trong lòng mình, cô giang tay ra nắm tay anh.
"Đừng đi mà, xin anh…tôi rất sợ…"
Những chuyện vừa mới xảy ra, cô thật sự rất bơ vơ, rất cần sự ấm áp, cần sự chở che.
Mặc dù anh không yêu cô, nhưng anh bây giờ vẫn là người thân duy nhất của cô, cô hy vọng sự an ủi của anh.
Lâm Thừa Hạo không động đậy, ánh đèn chỉ chiếu sáng phân nửa khuôn mặt của anh, không nhìn ra được cảm xúc hiện tại của anh.
Ánh mắt nhìn về phía tay cô, nhẹ nhàng nâng lên, gỡ bỏ bàn tay của cô ra.
Thậm chí cô cố gắng nhíu lấy anh vài lần, nhưng anh vẫn cứ thản nhiên gỡ tay cô ra, đầu cũng không quay lại nhìn cô liền đi ra ngoài.
Tuyết Mộc Huệ đau khổ cười đến chảy nước mắt.
Nhớ đến những kỉ niệm, thời thơ ấu, được ăn kẹo đường do chính tay ông ngoại làm, thật ngọt ngào, thật hạnh phúc.
Tuyết Mộc Huệ gượng cười trong nước mắt.
Cô nhớ họ!! Nhớ rất nhiều!
Tuyết Mộc Huệ mệt mỏi, cả người cô không còn một chút sức lực nào, bất lực ngã xuống dưới đất, hai hàng mi khẽ yên lòng nhắm lại.
Ngủ đi nào, Mộc Huệ!! Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp thôi!!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!